Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lúc này, đôi mắt em ấy sáng quắc, không ngừng truy hỏi: "Nói mau, tại sao anh lại gọi ông ấy là ba?"
"Có phải anh không có qu/an h/ệ gì với ông ấy, cùng lắm chỉ là con nuôi thôi đúng không?"
Nhìn vào đôi mắt tha thiết đang đối diện với mình, tôi thấy thật buồn cười: "Bởi vì, anh chính là đối tượng kết hôn của em, Cố Nguyên Thanh."
"Ồ, nếu em đồng ý, anh cũng chính là người tình tương lai của em đấy. Em trai 'tiểu tam' à."
Sở Tầm đột ngột rơi vào trạng thái "tự bế". Em ấy tự nh/ốt mình trong phòng bệ/nh, không chịu gặp bất cứ ai.
Tôi có chút lo lắng, bèn cầm thiết bị giám sát lắp trên người em ấy lên, nghe thấy tiếng em ấy lầm bầm tự nói một mình: "Mất mặt quá, mất mặt quá đi mất! Lại đi coi đối tượng phối ngẫu của mình thành cha kế!"
"May mắn quá, may mắn quá! Người vừa gặp đã yêu lại chính là vợ mình!"
"Á á á á, gây ra cái hiểu lầm tai hại thế này, vợ có cười nhạo mình không đây, hu hu hu!"
"Em ấy sẽ không vì thấy mình quá ngốc mà bỏ mình chứ?"
"Ch*t ti/ệt thật, sao không nhớ nổi ký ức lúc theo đuổi vợ cơ chứ!"
"Cái thằng 'tôi' lúc trước lợi hại thật đấy! Một Omega xinh đẹp thế này cũng theo đuổi được!"
"Nhỡ mình gh/en với chính mình thì sao? Nhỡ anh ấy không đồng ý nuôi 'phòng nhì' thì sao? Vợ có nghĩ mình là một gã chồng hay gh/en không?"
"Hối h/ận quá! Sao lúc nãy mình lại nói mấy lời đó với anh ấy cơ chứ! Đồ đại ngốc, đại ngốc!"
Sở Tầm vừa nói vừa tự vỗ bành bạch vào mặt mình. Gương mặt vốn đã đỏ bừng vì x/ấu hổ nay lại càng đỏ hơn. Ba Sở cùng tôi đứng xem, không nhịn được mà bật cười.
"Sao con vẫn còn giữ cái này?" Ông chỉ vào thiết bị định vị trong tay tôi, ánh mắt hơi trầm xuống.
Tuy chỉ là một câu hỏi bâng quơ, nhưng tôi vẫn cảm nhận được áp lực. Người nắm quyền của một đại gia tộc thường chỉ thân thiện, dễ gần trước mặt con trai mình, còn đối với người ngoài, ông luôn mang theo sự đa nghi và dò xét.
Tôi không hề do dự, đưa thiết bị định vị cho ông xem, "Đây là thứ Sở Tầm đưa cho con trước khi em ấy mất trí nhớ."
"Em ấy nói muốn con luôn nắm rõ hành tung của mình mọi lúc mọi nơi. Mỗi khi ánh đèn nhấp nháy, chính là lúc em ấy đang nhớ con."
Đúng lúc đó, ba Sở cũng đang mân mê thiết bị định vị, không biết chạm trúng nút nào, phía trên thiết bị bỗng hiện lên hình ảnh ảo của Sở Tầm. Giọng nói ngọt ngào, nũng nịu vang lên: "Anh ơi, anh có nhớ em không? Em cũng đang nhớ anh lắm đây này!"
Khiến ba Sở gi/ật b/ắn mình, vội vàng trả lại cho tôi. Đúng là giới trẻ bây giờ, toàn bày vẽ ra mấy trò sến súa.
Một màn hiểu lầm tai hại dường như đã trôi qua như thế. Thế nhưng chỉ có tôi biết, trước khi vụ t/ai n/ạn xảy ra, giữa tôi và Sở Tầm đã có một vết nứt. Nếu có ngày em ấy nhớ lại, không biết cảnh tượng sẽ ra sao.
Chuyện là ba ngày trước, có một buổi họp lớp Đại học. Sở Tầm không yên tâm để tôi đi một mình, thế là em ấy cũng mặt dày mày dạn quấn lấy đòi đi theo cho bằng được. Thế nhưng sau đó, có kẻ uống quá chén, lôi chuyện cũ của tôi ra nói.
"Nguyên Thanh, cậu còn nhớ không? Anh khóa trên mà hồi Đại học cậu thầm thích ấy, cái người mà cậu từng đưa thư tình cho đấy, hình như hai ngày tới anh ta sẽ về nước."
"Anh ta nói muốn gặp cậu, nói là hối h/ận rồi, anh ta vẫn còn thích cậu đấy. Ha ha ha ha, đúng là màn kịch 'truy thê hỏa táng tràng' mà, sao lúc trước không biết trân trọng đi chứ!"
Tôi vẫn còn nhớ rõ sắc mặt Sở Tầm lúc đó, lập tức lạnh sầm lại. Có vài người chưa say, nhìn thấy sắc mặt Sở Tầm bèn vội vàng kéo kẻ kia lại, liên tục nói lời xin lỗi với tôi. Thế nhưng kẻ đang s/ay rư/ợu sức lực rất lớn, trực tiếp vùng ra.
"Cản tôi làm gì hả! Tôi chỉ nói sự thật thôi mà, hồi đó Nguyên Thanh thích anh ta như thế, cả trường đều biết! Đúng rồi, anh ta trông cũng hơi giống cái người đang ngồi cạnh cậu đây này. Ha ha ha ha, không ngờ Nguyên Thanh cậu lại nặng tình đến thế, còn tìm cả một 'thế thân' nữa cơ đấy!"
Lúc này sắc mặt Sở Tầm không thể dùng từ "lạnh" để mô tả được nữa, mà đã đen kịt lại như nhọ nồi. Em ấy nghiến răng nghiến lợi quay sang hỏi tôi: "Những lời gã ta nói là thật sao?"
Tôi không thể phản bác, quả thực đã từng có chuyện như vậy. Năm đó nhà họ Cố vì muốn bấu víu vào gia tộc của chàng trai kia nên đã định để một Omega xuất sắc nhất trong đám trẻ đi theo đuổi anh ta. Và tôi chính là người được chọn lúc đó. Vì anh khóa trên ấy quả thực xuất sắc về mọi mặt, mà lúc ấy tôi cũng chưa có hình bóng ai trong lòng, nên đã nghe theo lời gia đình mà đi.
Nào ngờ chuyện cũ này lại ch/ôn giấu một quả bom cho hiện tại. Tôi vừa định giải thích một chút thì đã thấy mắt Sở Tầm đỏ hoe. Em ấy đứng dậy, tỏ vẻ thản nhiên: "Làm thế thân thì đã sao? Giống anh ta được vài phần cũng là phúc phận của tôi! Các người có muốn giống cũng chẳng được cái bản mặt cực phẩm như tôi đâu!"
Tuy lời nói ra thì hào sảng như vậy, nhưng vừa về đến nhà, em ấy lập tức lật mặt. Em ấy đi/ên cuồ/ng giày vò tôi đến tận đêm muộn, hết lần này đến lần khác hỏi tôi có yêu em ấy không, hết lần này đến lần khác đem mình ra so sánh với người đàn ông kia.
Chương 7
Chương 10.
Chương 8.
Chương 11.
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook