Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mười phút sau, Tần Tranh bị hai cảnh sát đặc nhiệm áp giải.
Trên đầu phủ áo vest của tôi.
Nhét thẳng vào xe.
Tôi ngồi ở ghế lái.
Mặt đen như đáy nồi.
Khởi động xe.
Tần Tranh co ro ở ghế phụ.
Hai tay vẫn bị c/òng.
Chớp mắt nhìn tôi.
"Vợ à."
"Cái c/òng tay này..."
"Là tình thú à?"
Anh lắc lắc hai cổ tay bị khóa chung.
"Về nhà chơi tiếp được không?"
"Ở đây đông người quá."
Tôi đạp ga sát sàn.
Chiếc Maserati gầm lên.
Vọt thẳng ra ngoài.
"Tần Tranh."
Tôi nhìn thẳng phía trước.
Siết ch/ặt vô lăng.
"Tốt nhất từ bây giờ anh nên nghĩ sẵn di ngôn đi."
Tần Tranh im lặng.
Hai giây sau, anh nhích mông lại gần một chút.
"Ờm..."
"Di ngôn có thể đổi thành..."
"Tối nay anh muốn nằm trên được không?"
Chiếc xe đột ngột phanh gấp giữa ngã tư.
Cốp!
Đầu anh đ/ập mạnh vào cửa kính.
Tôi quay đầu.
Nở một nụ cười dịu dàng.
"Muốn nằm trên à?"
"Được thôi."
"Tối nay tôi treo anh lên quạt trần."
"Cho anh quay vòng vòng ở phía trên."
---
17
Sau này tôi mới biết.
Thân phận của Tần Tranh thật sự không hề lừa tôi.
Từ nhỏ anh đã sống ở nước ngoài cùng bà nội.
Gia đình muốn rèn luyện tính tự lập cho anh.
Ngoài học phí.
Không cho một đồng tiền tiêu vặt nào.
Cho nên.
Những năm qua anh thật sự rất nghèo.
Giao đồ ăn là thật.
Thông cống là thật.
Ngay cả tiền m/ua trà sữa cho tôi lúc trước.
Cũng là từng đồng từng cắc anh tiết kiệm được.
Sau khi biết chân tướng.
Cảm giác khó chịu trong lòng tôi cũng tan đi hơn nửa.
---
18
Cuộc sống sau khi kết hôn cũng chẳng mấy yên bình.
Tật gh/en của Tần Tranh cực kỳ đ/áng s/ợ.
Chỉ cần tôi cười với nhân viên phục vụ một cái.
Hoặc nhìn tấm biển quảng cáo người mẫu nam bên đường lâu thêm hai giây.
Anh sẽ lập tức nổi cơn.
Nhưng nổi cơn cũng không cãi vã.
Không làm lo/ạn.
Chỉ lặng lẽ chui vào bếp.
Cầm d/ao ch/ặt sườn.
Lưỡi d/ao nện xuống thớt.
Bang! Bang! Bang!
Như muốn ch/ặt đôi cả cái thớt.
Tôi tựa cửa nhìn anh.
"Vẫn còn để ý chuyện tôi tìm người trên ứng dụng năm đó à?"
Con d/ao trong tay anh khựng lại.
Rồi lại ch/ém xuống thật mạnh.
"Không để ý."
"Chỉ là... Em nhìn tên giao hàng đó nhiều hơn nhìn anh."
Tôi bước tới.
Ôm lấy eo anh từ phía sau.
đ/á nhẹ vào bắp chân anh.
"Đồ chó ngốc."
"Người đó chẳng phải chính là anh sao?"
Tần Tranh ném luôn con d/ao xuống.
Quay người đ/è tôi lên bàn bếp.
---
19
Một buổi chiều thứ Sáu.
Ánh nắng rất đẹp.
Rất thích hợp để chơi trò yêu đương nơi công sở.
Vì thế, nhị thiếu gia tập đoàn Tần thị đích thân tới tìm tôi bàn về một "dự án lớn trị giá hàng chục tỷ".
Tần Tranh mặc bộ vest đen cao cấp c/ắt may hoàn hảo.
Cà vạt chỉnh tề.
Tóc vuốt keo vô cùng đẹp trai.
Nhìn qua thì đúng là người tử tế.
Nhưng anh không ngồi lên sofa.
Mà quỳ hai gối trên tấm thảm dày.
Hai tay chống đất.
Từng chút từng chút bò về phía tôi.
Trong miệng còn ngậm một cây cần câu mèo màu hồng.
Lông vũ theo động tác của anh quét qua sống mũi cao thẳng.
Anh bò đến trước ghế tổng giám đốc của tôi.
Dùng má cọ cọ đầu gối tôi.
Trong cổ họng phát ra một tiếng:
"Meo..."
Tôi bất đắc dĩ nhận lấy cây cần câu mèo.
Gãi nhẹ dưới cằm anh.
"Tần tổng."
"Đây là thành ý của anh đấy à?"
Tần Tranh ngẩng đầu.
Vừa định đặt tay lên đùi tôi.
Bên ngoài bỗng vang lên tiếng gõ cửa.
"Tổng giám đốc Yến."
"Có hồ sơ khẩn cần ngài ký."
Là thư ký.
Cả người Tần Tranh cứng đờ.
Suýt nữa nhảy dựng lên.
Tôi nhanh tay giữ vai anh lại.
Nhét thẳng xuống dưới chiếc bàn gỗ đỏ rộng lớn.
"Trốn cho kỹ."
Anh ngoan ngoãn co người vào.
Ôm lấy cẳng chân tôi.
Tôi chỉnh lại cà vạt.
Hắng giọng.
"Vào đi."
Thư ký đẩy cửa bước vào.
Không liếc ngang liếc dọc.
Đi thẳng tới trước mặt tôi.
Mở tập hồ sơ ra.
Tôi cầm bút máy.
Vừa định ký tên.
Mắt cá chân bỗng truyền tới cảm giác nóng ấm.
Tay của Tần Tranh men theo ống quần mò lên.
Đầu ngón tay còn bóp nhẹ bắp chân tôi một cái.
Tay tôi run lên.
Nét cuối cùng của chữ ký x/é rá/ch cả mặt giấy.
Thư ký khó hiểu nhìn sang.
"Tổng giám đốc Yến?"
Tôi hít sâu một hơi.
Khép tập hồ sơ lại.
"Không có gì."
"Để đó đi."
"Lát nữa tôi ký."
"Vâng."
Thư ký xoay người rời đi.
Tiện tay đóng cửa.
Tiếng khóa cửa "cạch" một cái vang lên.
Người dưới gầm bàn chui ra.
Cà vạt lỏng lẻo treo trên cổ.
Anh nằm bò lên đùi tôi.
Khóe môi cong lên.
"Tổng giám đốc Yến."
"Khả năng tự chủ của ngài không tốt lắm nha."
Tôi nhét cây cần câu mèo trở lại miệng anh.
Ấn gáy anh xuống.
Hôn thật sâu.
Đây chính là đối tượng hôn ước từ bé của tôi.
Là anh chàng giao hàng của tôi.
Là con chó ngốc của tôi.
Quãng đời còn lại vẫn còn rất dài.
Tôi có rất nhiều thời gian.
Để từ từ dạy dỗ anh.
_END_
Chương 12
Chương 14
7
10
Chương 14
Chương 13
Chương 32
Chương 11
Bình luận
Bình luận Facebook