Nhà hàng tử vong

Chương 8

21/11/2023 18:59

Lần này bước vào, cảm giác sợ hãi cũng bớt đi mấy phần.

Nỗi sợ trong lòng đã bị một loại cảm giác khác thay thế.

Tôi đi qua hành lang dài, trong lúc vô tình nhìn thấy tấm gương được đặt ở bên hành lang.

Bên trong hiện rõ tôi với khuôn mặt trắng bệch tiều tụy.

Mặt gương phủ một lớp bụi, mặt gương có màu vàng đất nhàn nhạt, khiến hình người bên trong bị méo mó vô cùng.

Mấy ngày ngắn ngủi, sắc mặt của tôi đã thay đổi rất nhiều.

Môi tái nhợt, mặt không huyết sắc, mắt trống rỗng vô thần.

“Đổng Giản.”

Sau lưng truyền đến một giọng nữ xa lạ.

“Hả?”

Sau khi vô thức trả lời, tôi dừng bước ngay tai chỗ, không dám quay đầu.

Bởi vì người phụ nữ kia sẽ chỉ gọi mã số của tôi.

“1, Bất kể ban ngày hay là ban đêm, bất kể ai gọi tên thật của bạn, cũng không được trả lời.”

Trong chớp máy, da gà da vịt trên người tôi nổi lên.

Tôi nhắm ch/ặt mắt, cảm giác bốn phía xung quanh trở nên lạnh lẽo lạ thường.

Sau đó, tôi nghe thấy cuộc nói chuyện.

Rõ ràng, chân thực, không thể nghi ngờ.

“Đáng đời! Chân tay vụng về, chuyện gì cũng không biết làm!”

Tiếp theo đó là từng tiếng bạt tai vang lên liên tiếp.

“Mày khóc cái gì? Rốt cuộc mày khóc cái gì? Mày nói đi chứ!”

“Đừng có giả vờ trầm cảm, mày muốn ch*t thì mau ch*t đi, tao sẽ không rơi một giọt nước mắt nào vì mày đâu.”

“Ngày mai mày đi xét nghiệm m/áu cho tao, để tao xem xem rốt cuộc mày có phải là con ruột của tao hay không.”

“Thật hối h/ận khi sinh ra một đứa vô ơn như mày.”

“Mày xem em trai mày đi, hăng hái bao nhiêu, nhìn lại mày đi!”

“Chị, chị gà quá, cái gì chị cũng không biết, chị thật gà, chị thật gà, chị gà quá đi!”

Một tiếng vang cực lớn, mấy tiếng hét chói tai.

Từng câu nói xuất hiện trong đầu tôi, giống như từng con d/ao từng nhát đ/âm vào lồng ng/ực tôi.

Mỗi một câu nói đều là lời mẹ tôi từng nói với tôi.

“Đừng nói nữa, đừng nói nữa!”

Tôi đột ngột mở mắt, phát hiện mặt mình dữ tợn, mắt đã xuất hiện rất nhiều tơ m/áu.

Không sai, tôi không nên quay về.

Tôi không quay về nữa.

Còn có cái gì đ/áng s/ợ hơn mẹ tôi nữa sao?

Cuối tuần, con trai đáng quý nhất của mẹ tôi sẽ đến nhà hàng.

Tôi nhìn vào gương, khóe môi nhếch lên, lộ ra một nụ cười phiền muộn.

Đó là lần đầu tiên tôi cảm nhận được có một loại sức mạnh đang đẩy tôi về phía trước.

Người phụ nữ kia đột nhiên xuất hiện ở phía sau tôi, khuôn mặt trắng bệch xuất hiện ở trong gương.

Điện thoại tôi cầm trong tay ngay lập tức rơi xuống đất, phát ra tiếng vang chói tai.

Ở trong gương, cô ta nhìn chằm chằm vào mắt tôi.

Móng tay nhọn hoắt khẽ lướt qua làn da sau gáy của tôi, khiến tôi sởn gai ốc.

“Có muốn b/áo th/ù không?”

Trên khuôn mặt cả ngày không có cảm xúc của cô ta, cuối cùng cũng nhếch môi lên cười.

Tôi dừng lại tại chỗ, không dám di chuyển lấy nửa bước.

“Đợi nó đến đây, bảo nó lên tầng cao nhất.”

“Cậu ta sẽ giúp cô.”

Tôi nhìn vào mắt cô ta ở trong gương, gật đầu.

“Đứa trẻ ngoan, nó sẽ bị trừng ph/ạt thôi.”

Danh sách chương

5 chương
23/11/2023 17:17
0
23/11/2023 17:11
0
21/11/2023 18:59
0
21/11/2023 18:48
0
21/11/2023 18:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận