Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hoàng Yến Lê
- SERIES PHÙ THẾ TRU YÊU LỤC
- Hương Phản Hồn - Chapter 9
Tôi cầm lên lật từng trang, càng xem sắc mặt càng kỳ lạ: "Các mảnh t.h.i t.h.ể không phải của một người?"
"Ừ." Phương Hân vẻ mặt nghiêm túc: "Chỉ có đầu và thân là của Điền Linh Linh, những phần còn lại thuộc về tám người phụ nữ khác nhau. Vu Thiên Thiên đã về Địa phủ để tra sổ Sinh Tử rồi."
Điền Linh Linh là bạn của Vệ Tử, lúc tôi phát hiện th* th/ể, chỉ nhìn mặt, lại thấy số lượng các mảnh t.h.i t.h.ể tương đương với một phụ nữ trưởng thành, nên không nghĩ nhiều, không ngờ vụ án này không chỉ là phân x/á/c, mà nạn nhân còn là nhiều người.
"Chín người..." Lâm Thanh Từ nhìn bản báo cáo, đột nhiên nói một câu: "Cửu Âm Hoán H/ồn..."
Nghe thấy cái tên này, Phương Hân khó hiểu nhìn Lâm Thanh Từ: "Cửu Âm Hoán H/ồn là gì?"
"Là dùng t.h.i t.h.ể của chín cô gái trẻ sinh vào năm âm, tháng âm, giờ âm để luyện thành một trận pháp. Dùng để…" Sắc mặt tôi tái nhợt, giọng nói có chút không ổn định, "Triệu hồi vo/ng h/ồn sống lại..."
Sắc mặt Phương Hân nghiêm lại: "Triệu h/ồn? Triệu h/ồn của ai? Đã có trường hợp thành công chưa?"
Không ai trả lời cô ấy, một lúc lâu sau tôi mới miễn cưỡng trả lời: "Có..."
Phương Hân nghe vậy, có chút lo lắng: "Vậy người được triệu hồi có giống người bình thường không? Có điều gì bất thường không?"
Tôi không nói nên lời, vành mắt ướt, cổ họng nghẹn lại.
"Vẻ ngoài giống người thường, chỉ là…" Lâm Thanh Từ bước lên nói chuyện với Phương Hân, cố ý hay vô ý chắn tôi ở phía sau, "Chỉ là mỗi ngày phải ăn m.á.u thịt, nếu không sẽ phát đi/ên tự làm hại mình, ba ngày sau sẽ c.h.ế.t thảm, không thể sống lại lần nữa."
Phương Hân thở phào nhẹ nhõm: "May là có thể kiểm soát, chỉ cần bắt được vo/ng h/ồn sống lại đó, không cho nó ăn m.á.u thịt là được. Hả? M/áu thịt đó là chỉ cái gì?"
Tôi từ sau lưng Lâm Thanh Từ bước ra, nói nhỏ với anh ấy: "Anh Cả, em không sao."
Lâm Thanh Từ lo lắng liếc nhìn tôi.
Tôi mỉm cười với anh ấy, quay sang Phương Hân nói: "Bất cứ thứ gì như gà sống, vịt sống đều tính. Và còn... người sống..."
"Người sống?!" Phương Hân không ngồi yên được, đứng dậy đi ra ngoài: "Không được, tôi phải bảo Hứa Vân Vân và Lạc Phi nhanh chóng tìm ra thứ sống lại đó!" Vừa nói, vừa chạy về phía bức tường, cả người xuyên qua, rất nhanh đã biến mất.
Tôi cạn lời: "Định đưa cô đi một đoạn..."
Tiễn Phương Hân đi, tôi và Lâm Thanh Từ cũng không còn tâm trạng nghỉ ngơi, quyết định đi điều tra xem Cửu Âm Hoán H/ồn đã hồi sinh ai.
Trên đường đi, Lâm Thanh Từ hỏi tôi: "Ở phòng tranh, em không phát hiện ra dấu vết của phép thuật sao?"
Tôi lắc đầu: "Khí tức của q/uỷ đói quá nồng, có lẽ đã che lấp khí tức của phép thuật, em không phát hiện ra bất kỳ điều gì bất thường."
"Em tuy không giỏi trận pháp, nhưng cũng không nên như vậy." Lâm Thanh Từ do dự nói: "Mùi hương phấn trước đó cũng vậy, em gái, gần đây có phải em quá mệt không?"
Tôi xoa thái dương, buồn ngủ: "Có thể là vậy... Em cảm thấy..."
Lời còn chưa nói hết, tôi đã tựa vào vai Lâm Thanh Từ và ngủ thiếp đi.
9.
"Sư tỷ... sư tỷ..."
"Ai... đừng ồn ào..."
Tôi vẫy tay xua đi giọng nói ồn ào bên tai, muốn người đó đừng làm phiền tôi ngủ.
Nhưng đối phương không chịu bỏ cuộc, vẫn cứ gọi tên tôi, cuối cùng còn dùng tay đẩy tôi.
"Phiền c.h.ế.t đi được..." Tôi mệt mỏi mở mắt ra, nhìn thấy Lạc Phi và Hứa Vân Vân đang vây quanh giường.
Lạc Phi thấy tôi lại sắp nhắm mắt, lập tức cầm một thứ đặt dưới mũi tôi. Mùi tanh hôi xộc thẳng lên n/ão, tôi lập tức tỉnh táo hẳn, lật người ngồi dậy.
"Phù, cuối cùng cũng tỉnh rồi!"
Mọi người thấy tôi cuối cùng cũng tỉnh lại, thở phào nhẹ nhõm.
Lạc Phi còn mừng đến phát khóc, ôm lấy cánh tay tôi, mắt rưng rưng: "Sư tỷ, chị đừng c.h.ế.t mà!"
"Ai muốn ch*t?" Tôi vỗ mạnh vào đầu cậu ấy một cái: "Tôi thấy là cậu muốn c.h.ế.t thì có, ban ngày ban mặt mà rủa tôi!"
"Chị đừng có oan cho cậu ấy." Hứa Vân Vân ghé sát lại nói: "Lần này nếu không có Lạc Phi, thì đã xảy ra chuyện lớn rồi."
Thì ra, sau khi tôi ngủ gục trên đường, Lâm Thanh Từ cũng biến mất.
Lạc Phi dùng mọi cách cũng không liên lạc được với chúng tôi, cuối cùng phải nhờ vào hương Truy H/ồn trong chiếc chuỗi ngọc trai trên cổ tay tôi mới tìm được.
"Nếu không phải năm đó sư phụ trộn hương Truy H/ồn vào đồ vật, lần này tôi thật sự không tìm thấy chị." Lạc Phi sờ vào sợi dây đỏ trên cổ, ánh mắt vừa hoài niệm vừa buồn bã.
Tôi khẽ vuốt chiếc chuỗi ngọc trai: "Đúng vậy, ông ấy lại c/ứu tôi một lần nữa..."
Hứa Vân Vân đứng một bên không ngắt lời chúng tôi, một lúc lâu sau mới nói: "Hai người có phải quên mất còn thiếu một người rồi không?"
Tôi lấy lại bình tĩnh, đứng dậy xuống giường: "Tôi đã dùng bùa đ/ộc môn làm dấu ấn trên túi đồ ăn vặt của anh Cả, có thể lần theo."
"Bùa đ/ộc môn?" Lạc Phi vẻ mặt nghi hoặc, không chắc chắn hỏi: "Chẳng lẽ là lá bùa chị dùng Ngọc Phù Côn Sơn và Chu Sa Phương Hồ để vẽ từ trăm năm trước?"
Tôi gật đầu một cách đương nhiên.
Lạc Phi ngây người: "Chị lấy lá bùa quý giá như vậy để phong ấn túi đồ ăn vặt??"
Tôi vô tội nhìn cậu ta: "Trước kia có người gi/ật đồ ăn vặt của anh ấy, anh ấy bảo tôi gia cố lại cái túi, lúc đó không có gì khác ở bên cạnh, nên tiện tay dùng cái này..."
Lạc Phi gầm lên: "Ai dám tranh đồ ăn với Thi Vương, không muốn sống nữa sao!"
Tôi nhỏ giọng nói: "Là cái con Hạn Bạt đó chứ ai, sau này chẳng phải tôi đã làm nó thành đồ ăn vặt rồi sao, còn cho thêm rất nhiều ớt... Cậu thật sự không muốn thử sao?"
Lạc Phi lườm ng/uýt, đột nhiên quay người, đạp cửa phòng, bực bội bỏ đi.
Bình luận
Bình luận Facebook