Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi biết mình trông hơi đ/áng s/ợ.
Đói đến mức da mặt dán sát vào hai bên má, khổ nỗi lại mang một đôi mắt to quá mức, đồng tử đen láy.
Giữa ban ngày ban mặt đi trong làng, lũ trẻ con nhìn thấy cũng bị dọa cho khóc thét.
Bữa đói bữa no, tôi cũng chẳng còn cách nào khác.
Nhưng giờ đã đến nhà họ Chu rồi.
Nhà họ Chu có cơm, có th!t, có nước nóng.
Lại còn có một người chồng xinh đẹp để ôm.
Ngày tháng tươi đẹp của tôi cuối cùng cũng đến.
Mẹ chồng thực sự rất thương tôi. Sợ tôi mới đến không quen, mỗi ngày bà đều bảo nhà bếp làm đủ món đổi vị cho tôi.
Lần đầu tiên tôi biết, một ngày con người ta có thể ăn nhiều bữa đến thế.
Chu Cảnh Hành tựa vào đầu giường, sắc mặt tái nhợt, cái miệng thì đ/ộc địa vô cùng.
"Nhìn cái gì mà nhìn?"
"Chưa thấy người ta ăn cơm bao giờ à?"
Tôi cắn đũa nói: "Anh chê tôi ăn nhiều à?"
Chu Cảnh Hành cười lạnh: "Cái bộ dạng này của cậu, có ăn thêm hai chậu nữa cũng chỉ từ giá đỗ thành vua giá đỗ mà thôi."
Tôi nghe vậy thì yên tâm hẳn. Cúi đầu càn quét bát cơm.
Mẹ chồng ngồi bên cạnh nhìn mà đỏ cả mắt.
Bà xoa đầu tôi: "Ăn chậm thôi, sau này ngày nào cũng có."
Tôi gật đầu, miệng nhét đầy thức ăn, vẫn không quên nói ú ớ: "Con cảm ơn mẹ."
Chu Cảnh Hành vốn đang nhắm mắt giả vờ ngủ.
Nghe thấy câu này, anh ấy mở mắt nhìn tôi.
"Ai là mẹ của cậu?"
Tôi lập tức lao tới, ôm ch/ặt lấy eo anh ấy qua lớp chăn.
"Mẹ anh chính là mẹ tôi."
"Anh cũng là của tôi."
Tai Chu Cảnh Hành đỏ bừng lên, ửng hồng ở ngay vành tai.
Giống như đầu quả dâu tây vậy, chỉ muốn li/ếm một cái.
"Hà Thanh, cậu có thể biết x/ấu hổ một chút không?"
"Không thể." Tôi ôm càng ch/ặt hơn.
"Tôi đều đã bị b/án cho anh rồi, còn cần mặt mũi để làm gì nữa?"
Chu Cảnh Hành im lặng. Anh ấy giơ tay đẩy tôi ra.
"Nóng ch*t đi được."
Tôi "ồ" một tiếng, vừa định buông tay.
Thế nhưng bàn tay anh ấy lại đặt lên vai tôi.
"Thôi bỏ đi."
Anh ấy quay mặt đi chỗ khác.
Tôi lập tức dán sát lại lần nữa.
Chương 12
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 9
Chương 12
Chương 12
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook