Sau Khi Thanh Mai Trúc Mã Thay Lòng, Tôi Và Kẻ Thù Không Đội Trời Chung HE

Cậu đàn em vốn an phận thủ thường, lúc nào cũng ngoan ngoãn sau lưng trúc mã Giang Chỉ Độ đột nhiên đổi tính.

Cậu ta bắt đầu tung chiêu theo đuổi Giang Chỉ Độ một cách dồn dập, đi/ên cuồ/ng.

Đã thế còn vỗ ngựk tuyên bố mình là người trọng sinh về, bảo rằng cậu ta và Giang Chỉ Độ mới là chân ái của đời nhau.

Hiện tại trúc mã đối tốt với tôi chẳng qua là vì chưa nhận ra lòng mình mà thôi.

Chưa dừng lại ở đó, cậu ta còn phán một câu xanh rờn: Định mệnh đời tôi lại chính là Bạc Lẫm - kẻ th/ù không đội trời chung với tôi.

Tôi: ???

Gió tầng nào gặp mây tầng đó, nhưng gió kiểu này thì ch/ém hơi căng rồi đấy.

Đối mặt với những lời nhảm nhí này, ban đầu trúc mã của tôi cũng chẳng buồn chấp.

Nhưng mưa dầm thấm đất, trước sự tấn công dồn dập và nhiệt tình của cậu đàn em, hắn bắt đầu d/ao động, để tâm đến đối phương nhiều hơn và dần bỏ rơi tôi.

Ồ, thôi được rồi.

Tôi quay đầu đi ki/ếm mối khác tìm niềm vui liền.

Sau này, khi đã thuận lợi hẹn hò với trúc mã, cậu đàn em kia hớn hở chạy đến trước mặt tôi diễu võ dương oai.

Tôi gi/ật b/ắn mình, tâm h/ồn chấn động.

Đậu má, sao không nói sớm!

Tôi với tên kẻ th/ù kia sắp hôn đến rá/ch cả môi luôn rồi đây này.

1

Giang Chỉ Độ ngồi xuống đối diện tôi, đưa ly trà trên tay cho tôi.

"Cho cậu này."

"Cảm ơn."

Tôi nhận lấy, nhìn thoáng qua rồi ngẩn người: "Đây đâu phải vị tôi muốn."

Giang Chỉ Độ khẽ thở dài, nói: "A Triệt, không phải đều là trà sao? Vị cũng chẳng khác nhau là mấy, đừng để ý quá làm gì."

Thế nhưng cậu ấy thừa biết trước giờ tôi chỉ uống trà Ô Long, chưa từng thay đổi. Hơn nữa, trước đây lần nào m/ua cho tôi cũng chưa bao giờ sai sót.

Tôi thấy hơi lạ, nhưng cũng không nghĩ ngợi nhiều.

Cúi đầu tiếp tục ăn cơm.

Một lát sau, giọng Giang Chỉ Độ đột ngột vang lên lần nữa: "Thực ra cái tật này của cậu nên sửa đi thì hơn."

"Không phải ai cũng có thể lúc nào cũng chiều theo ý cậu như tôi đâu."

Giọng cậu ấy đầy vẻ bất lực.

Tôi ngạc nhiên ngước mắt lên: "Cậu bị làm sao đấy?"

"Trong cơm bỏ th/uốc chuột à?" Tôi cúi đầu liếc nhìn: "Sao không nói tiếng người thế?"

Giang Chỉ Độ cau mày.

"Xem đi, Tống Vãn Triệt. Cậu lúc nào cũng như vậy."

Tôi thấy khó hiểu: "Tôi uống cái nước thôi mà cũng cần phải sửa sao? Đến vị mình thích cũng không được uống à?"

"Cậu không muốn m/ua cho tôi thì cứ nói thẳng, tôi có làm gì cậu đâu."

Giang Chỉ Độ lắc đầu, không nói thêm gì nữa.

Trông cậu ấy có vẻ hơi lơ đãng.

Thực ra gần đây tôi luôn cảm thấy cậu ấy có chút không bình thường.

Tin nhắn trả lời chậm hoặc không trả lời; lúc ở bên cạnh tôi thì hay mất tập trung, lại còn bắt đầu bới móc lỗi sai của tôi...

Từ khi nào nhỉ?

Chắc là từ lúc cậu đàn em tên Ôn Chiêu kia đột ngột công khai theo đuổi cậu ấy.

Đang nghĩ ngợi, một giọng nói trong trẻo từ phía xa truyền đến: "Đàn anh!"

Căng tin không hề yên tĩnh, thậm chí có thể nói là ồn ào.

Nhưng Giang Chỉ Độ lập tức bắt được giọng nói đó, ngay lập tức nhìn về phía phát ra âm thanh.

Đáy mắt thoáng hiện lên vẻ vui mừng.

Thế nhưng trên mặt cậu vẫn là vẻ bình thản như cũ, gật đầu đáp về phía đó: "Ừ."

Tôi quay đầu nhìn lại, phát hiện là Ôn Chiêu đã đến.

Nụ cười trên mặt cậu ta nhạt dần khi nhìn thấy tôi, nhún vai đầy tiếc nuối: "Xem ra em lại không thể ăn cơm cùng đàn anh rồi."

"Gặp lại sau nhé, đàn anh Giang~"

Nói xong, cậu ta bưng khay cơm đi đến vị trí gần cửa sổ cách đó không xa rồi ngồi xuống.

Tôi thấy ánh mắt Giang Chỉ Độ đuổi theo cậu ta, lúc thu hồi lại thì hơi ngượng ngùng cụp mắt xuống.

Tôi cắn một miếng trứng ốp la, lòng không chút gợn sóng.

Không lâu sau, Giang Chỉ Độ đứng dậy bưng khay cơm, nói với tôi: "Cậu ăn trước đi, tôi qua bên kia chào hỏi một tiếng."

"Ờ."

Tôi không ngẩng đầu, tự mình ăn cơm.

Danh sách chương

3 chương
25/08/2026 12:07
0
25/08/2026 12:06
0
25/08/2026 12:09
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu