Bị Ngủ Thành Omega, Mang Thai Còn Bị Hắn Trêu Chọc

Sau khi ấp úng hồi lâu, dưới ánh mắt ngày càng hung dữ của tôi, cuối cùng hắn mới không tình nguyện thú nhận.

“Tôi gắn thiết bị định vị vào đồng hồ của cậu.”

Tôi nhìn xuống chiếc đồng hồ trên cổ tay.

Đó là món quà sinh nhật hắn tặng tôi vào năm tôi hai mươi tuổi.

Hắn chưa từng cho phép tôi tháo nó xuống.

Ngay cả lúc tắm, nếu tôi tháo ra rồi quên đeo lại, hắn sẽ lạnh mặt với tôi cả ngày.

Lâu dần, tôi cũng quen luôn việc đeo nó trên người.

Không đeo là thấy như thiếu cái gì đó.

Tôi ngơ ngác hỏi:

“Vậy là từ lúc đó cậu đã luôn theo dõi tôi?”

Hắn lại ghé tới, nhưng lần này không trả lời ngay bằng lời, mà bằng hành động trước.

Môi hắn ấm mềm lướt qua môi tôi.

Sau đó còn nhẹ nhàng li /ếm một chút, trong mắt cong lên đầy ý cười.

“Có lẽ còn sớm hơn thế.”

“Tôi cũng không biết rốt cuộc là bắt đầu từ lúc nào.”

“Hồi đó tôi đã để ý quá mức đến mọi chuyện của cậu rồi.”

“Nếu cậu không trả lời tin nhắn của tôi, tôi sẽ nghĩ cả ngày xem cậu đang làm gì.”

“Tôi muốn gặp cậu mỗi ngày.”

Hắn cười khẽ.

“Lúc đó tôi còn nghĩ, nếu ba tôi không đồng ý cho tôi ở bên một Beta, thì tôi sẽ dẫn cậu bỏ trốn.”

“Tôi cố ý gắn định vị vào đồng hồ, chỉ để lúc nào cũng biết cậu ở đâu, để lúc nào cũng tìm được cậu.”

Nói xong, hắn nhẹ nhàng gõ trán tôi.

“Đồ ngốc.”

“Sao tôi có thể để cậu biến mất mãi mãi được?”

Cuối cùng, vị bác sĩ từng hẹn lịch ph/á th/ai cho tôi lại trở thành bác sĩ phụ trách ca sinh của tôi.

Chúng tôi chọn ngày, báo cho gia đình, sau khi hai bên đều hài lòng thì đám cưới cũng nhanh chóng được thu xếp xong.

Từ khi bước vào những tháng cuối của th/ai kỳ, Tiêu Thời Tự gần như không ra ngoài nữa.

Cuối cùng cha hắn cũng để hắn nghỉ dài hạn, còn hắn thì ở nhà với tôi mỗi ngày.

Bụng tôi càng lúc càng lớn, tôi cũng ngày càng không thích ra ngoài.

Phần lớn thời gian, chúng tôi cùng ngồi trên sofa trong phòng khách xem phim.

Hắn rất thích ôm tôi từ phía sau, để tôi ngồi trên đùi hắn.

Thỉnh thoảng hắn lại cúi xuống ngửi tuyến thể sau gáy tôi, răng nanh cứng cáp cọ qua da, giọng nói vừa thấp vừa khàn.

“Bé con, em thơm quá.”

“Cho anh cắn một miếng nhé?”

Mỗi lần cắn xong, hắn đều sẽ không dừng lại ở đó.

Đến tam cá nguyệt thứ ba, tôi vào bệ/nh viện nằm chờ sinh để đề phòng bất trắc.

Nhưng một buổi sáng, vừa tỉnh dậy tôi đã thấy tức ng/ực, khó thở, nên muốn xuống vườn của bệ/nh viện đi dạo một chút.

Không ngờ vừa bước vào thang máy, thang máy lại gặp sự cố.

Cú hoảng bất ngờ khiến tôi vỡ ối ngay tại chỗ.

Sau khi được c/ứu ra, tôi lập tức bị đẩy thẳng vào phòng sinh.

Về sau mẹ tôi kể, tôi ở trong đó bao lâu, thì Tiêu Thời Tự khóc ở ngoài bấy lâu.

Một người xưa nay không tin thần phật q/uỷ thần, vậy mà lại quỳ xuống đất suốt cả quá trình mà cầu nguyện.

Sau khi con gái chúng tôi cuối cùng cũng được sinh ra an toàn, hắn còn không thèm nhìn con trước, chỉ hỏi bác sĩ tôi có sao không.

Sau khi được nói rằng tôi bình an, hắn mới thở ra một hơi, rồi lập tức ngã sụp xuống đất.

Khi tôi tỉnh lại, Tiêu Thời Tự đang ngủ bên cạnh giường bệ/nh của tôi.

Tôi đưa tay vuốt nhẹ nếp nhăn vẫn còn vương giữa hai đầu chân mày của hắn.

Hắn bị tôi chạm vào mà tỉnh lại, theo bản năng nắm lấy đầu ngón tay tôi, còn chưa kịp nói gì.

Nhưng tôi đã c/ắt lời hắn trước.

“Em yêu anh, Tiêu Thời Tự.”

Hắn sững lại.

Một lát sau, hắn vùi mặt vào lòng bàn tay tôi, tôi cảm nhận được hơi nóng ẩm ướt thấm qua kẽ ngón tay.

Giọng hắn run lên.

“Anh cũng yêu em.”

Tôi vừa bất lực vừa buồn cười, khẽ cười thành tiếng.

“Sao anh lại thành đồ mít ướt thế này?”

hết

Danh sách chương

3 chương
6
14/04/2026 22:11
0
5
14/04/2026 22:11
0
4
14/04/2026 22:11
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu