Cô Gái Nông Thôn Gây Sốt Tại Show Thực Tế Làm Nông

3.

Một tháng sau, chương trình chính thức khởi quay. Chương trình được phát sóng trực tiếp và sau đó sẽ được c/ắt dựng thành bản chính.

Vừa xuất hiện trong phòng livestream, tôi đã thấy màn hình tràn ngập bình luận. Không vì điều gì khác, tôi trắng đến phát sáng dưới ánh nắng Mặt trời, nổi bật hẳn so với sáu người còn lại.

[Cô này là ai thế? Chắc chắn là được tư bản nhét vào rồi.]

[Đây không phải là Tưởng Đào Đào, người từng lên hot search vì giả vờ là cô gái nhà quê để gây chú ý sao?]

[Một chương trình tốt đẹp lại bị con chuột này làm hỏng. Rõ ràng là tiểu thư nhà giàu mà cứ cố tạo hình ảnh gì không biết? Thật là mất hứng! Tôi xem cô ta làm được gì!]

Vừa nhìn thấy tôi, Giang Tuyết Dung đã giả vờ ngạc nhiên, “Đào Đào, không ngờ cậu cũng đến tham gia chương trình này. Mình cứ lo không có người quen nào.”

Cô ta ra vẻ đáng yêu, như thể rất chào đón sự xuất hiện của tôi. Tôi nhe răng ra, cười hì hì đáp: “Đúng vậy, dù sao thì tôi cũng mờ nhạt quá, cậu cũng chẳng có tác phẩm gì nổi bật, chúng ta chắc là hợp nhau đấy.”

“Phụt.” Hứa Quân Trạch là người đầu tiên không nhịn được mà bật cười.

Nếu tôi không đến, Giang Tuyết Dung sẽ là người có độ nổi tiếng thấp nhất trong số tất cả mọi người. Nhìn thấy vẻ mặt cô ta tối sầm lại, tôi còn vỗ vỗ đầu cô ta như để an ủi. Dù sao thì tôi cũng là một cô gái quê mùa chất phác và tốt bụng mà.

Nào ngờ, thái độ của cư dân mạng lại thay đổi.

[Hahaha, mặc dù hơi thiếu EQ, nhưng không hiểu sao lại chọc trúng chỗ cười của tôi.]

[Nói gì mà thật thế! Mặc dù tôi không biết Tưởng Đào Đào, nhưng cũng chẳng biết cô Giang Tuyết Dung kia là ai.]

[Cười c.h.ế.t tôi rồi, không phải nói Tưởng Đào Đào là tiểu thư nhà giàu sao? Sao lại có thể nói ra những lời phá hỏng không khí như vậy?]

...

Không chỉ có cư dân mạng, ngay cả ánh mắt của những người có mặt cũng thay đổi. Giang Tuyết Dung không ngờ không làm tôi bẽ mặt, mà lại tự rước nhục vào thân. Cô ta cười gượng hai tiếng, vội vàng chữa lời: “Đào Đào, chắc chắn cậu chưa từng sống ở thôn quê phải không? Mình từng về quê dạy học một thời gian khi còn học Đại học, nếu có gì không hiểu, cậu cứ hỏi mình nhé.”

Vừa dứt lời, ca sĩ hàng đầu Trình Tích lập tức nhìn cô ta với ánh mắt ngạc nhiên. Trình Tích khi còn học Đại học đã tham gia vào ‘Kế hoạch Miền Tây’, dạy học ở Tây Tạng ba năm, sau đó mới phát hiện ra tài năng ca hát của mình và trở thành một nhạc sĩ. Nhận thấy ánh mắt của Trình Tích, Giang Tuyết Dung khoác tay tôi, cười đắc ý, rồi lén lườm tôi một cái.

Tôi bĩu môi một cách bất lực: “Chưa từng sống ở thôn quê à? Tôi có nói đây là nhà tôi, cậu cũng chẳng tin đâu!”

4.

Tổ chương trình thả chúng tôi cách cổng làng 10 cây số đường núi, bắt đầu cho ba cô gái bốc thăm phương tiện di chuyển và ghép cặp với các nam khách mời để vào làng.

Vì đạo diễn đã có sự sắp đặt ngầm, trong số một loạt xe ba bánh và ô tô, tôi "không may" bốc phải một chiếc máy kéo. Khỏi phải nói đến các nam khách mời, ngay cả cư dân mạng cũng ngớ người ra.

[Cười c.h.ế.t tôi rồi, thời này ai biết lái máy kéo cơ chứ?! Tổ chương trình làm khó người ta à?]

[Làm khó Tưởng Đào Đào thì là chuyện nhỏ, nhưng Tiểu Hứa của chúng tôi thì sao?]

[Tưởng Đào Đào thật xui xẻo, bản thân xui thì thôi đi, còn liên lụy đến Tiểu Hứa của chúng tôi, cô ta có thể cút xa ra được không!]

[Chi bằng ghép cặp với Giang Tuyết Dung còn hơn, dù sao cô ấy cũng bốc được xe ba bánh. Giờ thì Hứa Quân Trạch phải đi bộ rồi, những mười cây số lận đấy!]

Đúng vậy, tôi và chàng tiểu thịt tươi Hứa Quân Trạch được ghép cặp với nhau. Nói cậu ấy là tiểu thịt tươi quả không sai, da dẻ trắng mịn, mới vừa tròn hai mươi tuổi. Thế nhưng bốc phải máy kéo ư? Tôi không nhịn được mà cười khẩy.

Đó chỉ là trò chơi cũ rích mà chị đây đã chơi từ lâu rồi. Con đường làng lầy lội, gập ghềnh này, đi bằng máy kéo mới sướng! Nhớ lại hồi tôi mới học lái máy kéo, vì lái xe xuống ruộng mà bị ông cụ đầu làng m/ắng suốt cả tháng trời.

Một chiếc máy kéo cỏn con, nhằm nhò gì!

Tôi hăm hở vẫy Hứa Quân Trạch ngồi cạnh mình, nắm ch/ặt ly hợp, rồi cong môi một cách tà á/c: “Ngồi vững vào! Chị chuẩn bị n/ổ máy đây!”

Thế là, những cư dân mạng đang chuẩn bị xem tôi làm trò cười chỉ thấy tôi ưỡn thẳng lưng, thao tác dứt khoát như hổ, chiếc máy kéo khói bốc nghi ngút, phát ra tiếng 'tùng tùng tùng', rồi phóng đi mất hút. Đạo diễn sững sờ, màn hình bình luận cũng c/âm nín.

[Mã Siêu (biệt danh của Tưởng Đào Đào) à? Người đâu rồi?]

[Không, cô ta thực sự biết lái à? Không phải nói là tiểu thư nhà giàu sao? Mèo m/ù vớ cá rán chắc?]

[Lầu trên m/ù à? Không thấy dáng vẻ của chị Đào ngầu ngầu, động tác nhanh thoăn thoắt à?]

[Cô ấy thực sự không phải là tay lão luyện sao? Hồi xưa ông nội tôi lái máy kéo cũng y như thế đấy!]

...

Lâu lắm rồi mới được động vào máy kéo, bản tính bị kìm nén bấy lâu trong giới giải trí của tôi được dịp bùng n/ổ. Tôi tăng tốc suốt quãng đường, phấn khích đến nỗi hét toáng lên, chẳng còn tí hình tượng tiểu thư nào.

Hứa Quân Trạch không nhịn được mà thốt lên một câu tục: “Tôi c.h.ế.t mất thôi! Sướng thế này, cô không sợ mất mạng à!”

Cảm nhận ánh mắt sáng rực của người bên cạnh, tôi thầm sướng trong bụng, bắt đầu biểu diễn kỹ năng, bỏ xa đám người phía sau. Đạo diễn Triệu sau khi hoàn h/ồn, cầm loa la lớn: “Khoan đã! Quay phim còn chưa lên xe!”

Cư dân mạng cười vỡ bụng, bình luận nối tiếp nhau.

[Hahaha, quay phim nói: Cô trong sạch, cô giỏi giang, cô tự quay phim lấy đi!]

[Sao lại trùng hợp thế, cô ấy lại biết lái máy kéo. Cái "sự trùng hợp" này không hợp lý chút nào nhỉ? Tổ chương trình nhận tiền của ai để lăng xê người mới vậy?]

[Dù là cố ý sắp xếp thì sao, trong giới giải trí ai biết lái máy kéo chứ? Tôi cũng coi như được mở mang tầm mắt! Cảm ơn Tưởng Đào Đào hahaha!]

Danh sách chương

2 chương
13/04/2026 11:31
0
13/04/2026 10:33
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu