Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Giang Ngự rõ ràng đã luyện tập qua.
Nhưng tôi cũng không tệ.
Những năm trước, Hoắc Tư Niên từng đưa tôi đi học võ tự do một thời gian, ngày nào tôi cũng bị đ/á/nh đến mức kêu la thảm thiết, nhưng Hoắc Tư Niên vẫn không chịu nhượng bộ.
Anh ta chỉ dặn huấn luyện viên đừng làm tổn thương mặt tôi.
Có lúc tôi nghi ngờ Hoắc Tư Niên thật ra thích nhìn thấy bộ dạng gào khóc khổ sở của tôi.
Tôi càng thảm, anh ta càng sướng.
Nhưng hiện tại Giang Ngự đã hơi không phân biệt được trời trăng.
Tôi muốn ngủ với anh.
Nhưng tuyệt đối không phải kiểu này. Tôi cũng không muốn anh ngủ với tôi trong tình trạng ý thức không rõ ràng.
Tôi đ/ấm một phát vào cằm anh, cố gắng làm anh tỉnh táo.
Anh li /ếm mép, nhíu mày rồi túm lấy cổ tay tôi đang xách con vịt: "Em phát đi/ên cái gì?"
Tôi sốt ruột: "Anh tỉnh táo đi! Trong th/uốc lá của anh có thứ khác!"
Tình ý trong mắt anh càng đậm hơn: "Ừ. Biết mà."
Tôi choáng váng. Biết rồi còn hút?
Tôi giãy giụa: "Đầu anh có vấn đề à?"
Giang Ngự giơ tay ném áo choàng sang một bên. Không biết có phải bị bỏ th/uốc không, các mạch m/áu trên cổ và cơ bắp của anh nổi lên, cả người trông vô cùng hưng phấn.
Giang Ngự cười khẽ: "Không chỉ biết thứ này có vấn đề. Mà còn biết hôm nay em đến đây để làm gì. Lên giường với tôi, chụp lại cảnh tôi mất kiểm soát rồi gửi cho giới truyền thông, muốn gi*t tôi?"
Tim tôi đ/ập thình thịch: "Anh... Sao anh biết?"
Ngón tay anh dần di chuyển xuống cổ tôi, rồi chỉ vào vị trí trái tim: "Em là người của Hoắc Tư Niên."
Tôi toát mồ hôi lạnh: "Vậy tại sao anh còn hút?"
Mồ hôi trên trán Giang Ngự chảy dọc theo tóc mai, rơi xuống ng/ực tôi.
Rất nóng.
Trông anh chịu đựng rất vất vả.
Anh cúi xuống, khóe miệng nhếch lên: "Muốn xem em diễn thế nào. Nếu em thực sự dám làm vậy, tôi có trăm phương ngàn kế để gi*t em."
Tôi r/un r/ẩy.
Người này trông hiền lành vô hại, hóa ra mưu mô còn nhiều hơn cả Hoắc Tư Niên. Tôi đã tự mình đa tình rồi.
Tôi bỗng thấy mệt mỏi: "Anh xem đủ rồi chứ. Vậy có thể thả tôi đi không?"
Nhưng anh lại từ từ cởi áo tôi: "Đã hôn rồi, ôm rồi, giờ muốn chạy à?"
Giang Ngự như kẻ thống trị có quyền lực tuyệt đối, nhìn tôi từ trên cao: "Thời Dã, những gì Hoắc Tư Niên cho em, tôi cũng có thể cho, thậm chí còn nhiều hơn anh ta."
Anh rõ ràng đang ở vị trí cao hơn, nhưng những lời tiếp theo lại suýt làm tôi bật khóc:
"Thời Dã, anh còn cho em thêm sự chung thủy giữa người bạn đời, và một tình yêu không toan tính."
Chương 6
Chương 10
Chương 5
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook