Vợ Ơi! Ăn Cơm Nào

Vợ Ơi! Ăn Cơm Nào

Chương 1: Xuyên không rồi

16/06/2026 15:07

“A… đ/au quá!”

Hà Khanh vừa tỉnh lại, vết thương trên trán ẩn đ/au từng cơn khiến anh than một tiếng, tay nặng nề đưa lên trán chạm vào lớp vải thô ráp. Đôi mắt dần lấy lại tiêu cự nhìn trần nhà đầy mộc mạc và đơn sơ. Những cây cột gỗ cao cao dựng lên, đan xen với nhiều thanh gỗ ngang tạo nên chiếc khung vững chãi của căn nhà. Mái ngói bằng đất nung ám khói vô cùng lạc hậu khiến anh cứ ngỡ mình đang nằm mơ. Tiếc rằng cơn đ/au trên trán nhắc nhở anh đây là hiện thực.

Cho đến khi tiếng bước chân bên ngoài tiến gần lại, cánh cửa mở ra để lọt ánh sáng vào căn phòng. Một thiếu niên g/ầy gò, quần áo đầy miếng vá bước vào, tay cậu đang bên một chén cháo loãng. Thấy anh đã tỉnh liền bước nhanh hơn một chút, nhưng cách hai bước liền dừng lại, nhỏ giọng hỏi

“Phu quân tỉnh rồi, uống chút cháo nhé”

Giọng cậu rất bé, gương mặt lại cứ cúi gầm xuống làm anh không thấy rõ. Có lẽ thấy anh không trả lời, cậu liền hơi ngẩng mặt lên, đối diện với đôi mắt vẫn đang kinh ngạc nhìn mình, cậu liền cúi mặt tiếp, đôi tay hơi run run nhỏ giọng nhắc nhở

“Phu .. quân, uống cháo nhé”

Hà Khanh bây giờ mới lấy lại tinh thần, anh nghĩ mình thật sự đã xuyên không rồi. Ạnh nhớ mình đã làm việc liên tục suốt một tuần, trên đường về nhà chỉ ngất đi thôi mà mở mắt ra lại là khung cảnh xa lạ đến thế này, đã thế còn có một người gọi anh là “phu quân”. Ngôn ngữ cũ kĩ này sao có thể là thời đại 5.0 anh đang sống được chứ. Còn vết thương trên trán nữa, nó vẫn đang đ/au âm ỉ khiến đầu anh cứ choáng đến khó chịu. Anh nhíu mắt, nhắm mắt một chút rồi cố nhìn thiếu niên đang đứng cách xa mình kia, nhỏ giọng hỏi

“Em là bạn đời của tôi sao?”

“Bạn đời…?”

Thiếu niên có vẻ hơi lạ lẫm với ngôn ngữ của anh, liền hơi nghiêng đầu hỏi lại, trông khá đáng yêu

"Bạn đời.. là .. vợ đấy. Đúng không?”

Thiếu niên như hiểu ra, liền gật đầu, sau đó lại nhanh chóng lắc đầu, miệng có chút không tự nhiên muốn giải thích gì đó

“Không phải vợ… là… phu lang”

Tiếng “phu lang” nhỏ xíu ấy, thiếu chút nữa Hà Khanh đã không nghe được. Anh hơi buồn bực vì xuyên không tới rồi mà không có kí ức của nguyên chủ, lúc này chỉ có thể sài cách cũ rít này thôi

“Em đỡ tôi ngồi dậy được không?”

Thiếu niên nghe thấy ban đầu có hơi kinh ngạc, sau đó liền đặt chén cháo ở chiếc bàn gần đầu giường, sau đó quay lại đỡ Hà Khanh ngồi dậy. Đôi tay g/ầy nhom vậy mà lại rất có lực. Hà Khanh nương theo cậu ngồi tựa vào đầu giường, rồi bất chợt nắm lấy bàn tay đang định rút về của cậu, nhỏ giọng giải thích

“Xin lỗi, đầu tôi đ/au quá, còn không nhớ được gì cả. Em là phu lang của tôi, có thể kể giúp tôi chuyện ở đây không?”

Danh sách chương

1 chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu