Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hứa Thư Nguyệt nhắm nghiền mắt, nằm bẹp trên ghế sofa, một gã đàn ông mặt đầy thịt bạc nhạc đang cởi dây lưng!
"Đ** mẹ mày!"
Tôi vớ ngay cây gậy chống của Lục Trần xông vào, nhằm thẳng lưng gã đàn ông đ/ập một cú thật mạnh.
Gã đ/au đớn quay người, tôi tranh thủ đ/âm mũi gậy vào chỗ hiểm gi/ữa hai ch/ân hắn.
Bình luận ảo bùng n/ổ:
[Nữ phụ đi/ên rồi!]
[Gậy này đ/ập xuống, chắc sau này xài không nổi nữa rồi!]
[Nữ phụ chuyên đ/á/nh chỗ hiểm thế!]
Thương Viêm nhanh chóng cởi áo khoác bọc lấy Hứa Thư Nguyệt, bế cô lên theo kiểu hoàng tử.
Lục Trần nhảy lò cò tới, dứ một cú móc phải vào mặt gã đàn ông đang định phản kích.
Một chiếc răng dính m/áu văng ra xa.
Trong lúc hỗn lo/ạn, bố mẹ Hứa Thư Nguyệt về tới nơi.
Họ đứng hình nhìn cảnh tượng tan hoang khắp phòng.
Mẹ cô hét lên: "Các người làm gì thế?! Tao gọi cảnh sát đây!"
"Gọi đi!"
Tôi giơ điện thoại đang quay phim lên: "Để cảnh sát xem các người cho th/uốc con gái ruột như thế nào!"
Em trai cô là Hứa Thụ từ cửa xông vào, gào thét.
"Chị tao không lấy chồng, thì tao lấy tiền đâu đi du học? Đồ vô dụng như nó, nuôi tới giờ này đã là nhân đức lắm rồi!"
"Nhổ!"
Tôi run bần bật vì tức gi/ận: "Mày là đàn ông mà còn ăn bám chị, còn mặt mũi nào? Không cần mặt thì tao x/é giúp!"
Bình luận ảo cuồ/ng nhiệt:
[Thằng em ch*t đi!]
[Nữ phụ ch/ửi hay lắm!]
[Gia đình gì mà quái th/ai thế!]
Hứa Thụ tức đi/ên, vớ ngay chiếc ghế gỗ bên cạnh ném về phía tôi.
Lục Trần nhanh như c/ắt, kéo tôi vào lòng rồi xoay người.
"Rầm!"
Chiếc ghế đ/ập mạnh vào lưng anh.
Tôi nghe tiếng anh rên nhẹ, tim đ/au thắt lại.
Cơn thịnh nộ th/iêu rụi lý trí, tôi vung gậy chống nhắm thẳng gi/ữa hai ch/ân Hứa Thụ đ/á/nh một cước thật chuẩn!
"Á!"
Hắn gào thét như heo bị làm thịt, quỵ xuống đất.
Bình luận:
[Đánh hay lắm!!]
[Nữ phụ đỉnh cao!]
[Hình như phản diện bị đ/au thật rồi.]
"Các người... các người..."
Bố Hứa chỉ vào chúng tôi, mặt xám ngoét.
"Chúng tôi sao?"
Tôi cười lạnh.
"Chờ ngồi tù đi! Cho th/uốc, giam giữ trái phép, đủ cho các người ăn đò/n!"
Thương Viêm đã bấm số gọi cảnh sát, tường thuật ngắn gọn sự việc.
Lục Trần đứng che trước mặt tôi, vết thương trên lưng khiến mặt anh tái nhợt.
Giọng Hứa Thư Nguyệt yếu ớt vang lên từ vòng tay Thương Viêm.
"Diệu Diệu."
Tôi lập tức chạy tới, nắm lấy tay cô.
"Hết rồi, bọn mình đưa em đi."
Nước mắt cô lã chã rơi.
"Xin lỗi, làm phiền mọi người rồi."
"Ngốc à. Bạn bè với nhau nói gì phiền hà."
Mũi tôi cay cay.
Tiếng còi cảnh sát vang lên gần dần.
Sau khi cảnh sát tới, mọi chuyện nhanh chóng sáng tỏ.
Gã bị đ/á/nh g/ãy răng là tên du côn khét tiếng trong vùng, khai nhận được bố mẹ Hứa Thư Nguyệt giới thiệu để xem mắt.
Hồi môn ba mươi triệu.
Hắn ta chưa bao giờ định đưa, lừa ông Hứa cho "kiểm hàng" trước.
Hứa Thư Nguyệt được đưa đi kiểm tra y tế, x/á/c nhận trong người có thành phần th/uốc ngủ.
Làm xong lời khai, trời đã khuya.
Hành lang bệ/nh viện, bốn chúng tôi ngồi im lặng.
Thương Viêm: "Có muốn kiện không?"
Lông mi Hứa Thư Nguyệt khẽ rung.
Tôi tưởng cô sẽ khóc, nhưng cô chỉ bình thản nói.
"Từ nhỏ, tôi đã biết điều hơn những đứa trẻ khác."
"Ba tuổi đứng trên ghế nhỏ rửa bát giặt đồ, năm tuổi nấu được cơm canh đơn giản."
"Ngay cả em trai, nó chỉ kém tôi một tuổi, tôi vẫn phải pha sữa, tắm rửa cho nó mỗi ngày, nửa đêm khóc nhặng cũng là tôi dỗ."
"Càng lớn, bố mẹ càng đối xử tệ với tôi. Họ nói..."
Đôi mắt cô đỏ hoe.
Chương 20
Chương 10
Chương 16
Chương 16
Chương 6
Chương 2
Bình luận
Bình luận Facebook