Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Hủ Vô Cùng Đam
- Bầu Sao Ôm Vào Lòng
- Chương 21
Tôi đã chấp nhận sự điều trị của Ôn Nhã.
Cô ấy giúp tôi duy trì ở một trạng thái vừa đủ để có thể nhìn thấy Hạ Tinh, nhưng lại không đến mức bị phát đi/ên.
Việc ở cạnh Ôn Nhã quá lâu đã làm dấy lên không ít những lời đồn đại.
Cô ấy thì lại vui vẻ khi thấy mọi chuyện diễn ra như vậy, còn cố tình cảnh cáo tôi:
"Cứ để mặc cho người ta đồn thổi, ba tôi cũng khá là ưng anh đấy, anh cứ giúp tôi lấy cớ làm bia đỡ đạn cho những sự sắp xếp coi mắt linh tinh của ông ấy đi."
Dù sao thì cũng không có Hạ Tinh, những điều này chẳng còn quan trọng nữa.
Tôi thấy sao cũng được.
Lại là một buổi tiệc tẻ nhạt.
Lại là những con người nhàm chán.
Tôi quay đầu lại, lại nhìn thấy Hạ Tinh.
Đối với cái việc có thể nhìn thấy Hạ Tinh ở bất kỳ nơi nào hay bất kỳ dịp nào, tôi đã sớm tập mãi thành thói quen.
Chỉ là Hạ Tinh của ngày hôm nay có phần đặc biệt khác lạ.
Em ấy không còn mang dáng vẻ của năm năm trước nữa, trông có vẻ đã trưởng thành hơn đôi chút.
Điều khiến người ta khó chịu hơn cả là, em ấy đang có những cử chỉ vô cùng thân mật với một gã đàn ông khác.
Cảnh tượng này trong ảo giác của tôi chưa từng xuất hiện dù chỉ một lần.
Tôi cảm thấy khó thở, sự bạo ngược tà/n nh/ẫn dưới đáy lòng đi/ên cuồ/ng sinh sôi.
Sợ bản thân không kh/ống ch/ế được mình, tôi vội vã rời khỏi sảnh tiệc.
Khi Ôn Nhã đuổi kịp, tôi đang uống th/uốc đến lần thứ ba.
Cô ấy gi/ật phăng lấy:
"Anh muốn ch*t à?!"
Thấy trán tôi lấm tấm mồ hôi lạnh, Ôn Nhã vội vàng vỗ về an ủi:
"Hạ Mục Hoài, anh bình tĩnh lại đã..."
Nhờ có sự giúp đỡ của Ôn Nhã, cuối cùng tôi cũng chuyển biến tốt hơn được một chút.
"Tôi đi rửa mặt cái đã."
Ôn Nhã không yên tâm, liền đi bám gót theo sau tôi.
Trên đường đi đến nhà vệ sinh, tôi lại một lần nữa nhìn thấy Hạ Tinh.
Lại là gã đàn ông đó, Hạ Tinh đang châm th/uốc cho gã ta, và gã đàn ông đó, đã hôn lên một bên má của Hạ Tinh.
Tôi siết ch/ặt mấy ngón tay, đứng ch/ôn chân tại chỗ nhìn tư thế thân mật của hai người họ, cảm thấy lần này bản thân sắp phát đi/ên thật rồi.
Ôn Nhã nhận ra sự bất thường của tôi, nương theo tầm nhìn của tôi mà nhìn sang.
"Vãi nồi."
Rất hiếm khi cô ấy mới buông lời thô tục, cô ấy kéo lấy cánh tay tôi:
"Hạ Mục Hoài, lần này không phải là ảo giác của anh đâu."
"Tôi cũng nhìn thấy cậu ta rồi!"
Phiên ngoại 2: [Vài ba chuyện lặt vặt không quá quan trọng nên chỉ tóm tắt qua loa]
Chương 17
Chương 24
Chương 27
Chương 32
Chương 6
Chương 30
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook