Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hứa Nhược Bạch hoàn toàn h/oảng s/ợ, r/un r/ẩy mặc bộ đồ tác chiến vào. Cậu ta dùng đôi tay nhỏ nhắn mềm mại nhẹ nhàng níu lấy Chu Đàm, những giọt lệ vỡ vụn lăn dài đầy hung dữ: "Chu Đàm, em rất đặc biệt mà, đúng không? Đây không phải việc em nên làm! Em sợ em không chịu đựng nổi, anh giúp em đi..."
Lần này, Chu Đàm thậm chí không thèm liếc nhìn cậu ta lấy một cái.
20.
Trong bốn tiếng đồng hồ vừa xuất phát, chúng tôi vẫn giữ liên lạc ch/ặt chẽ với căn cứ. Nhưng sau tiếng thét của Hứa Nhược Bạch vang lên trong tai nghe, một tiếng n/ổ lớn dội thẳng vào màng nhĩ, mọi liên lạc đều bị c/ắt đ/ứt. Tiếng n/ổ, dường như truyền đến từ phía của lớp trưởng.
"Ngôn Thanh? Tốt quá, tôi tìm thấy em rồi!" Mùi m.á.u tanh nồng nặc trộn lẫn với mùi rư/ợu vang thoang thoảng bay vào mũi, Chu Đàm toàn thân bê bết m.á.u chạy về phía tôi.
Anh ta đã không thể kiểm soát tin tức tố đang rò rỉ ra ngoài, có thể thấy vết thương nặng đến mức nào.
Nghe nói nội bộ xảy ra vấn đề, thương vo/ng của chúng tôi rất lớn. Tôi không cam tâm, muốn tiếp tục hoàn thành nhiệm vụ, nhưng Chu Đàm lại nắm ch/ặt lấy tay tôi, từ bỏ sự chống cự: "Đừng phí sức nữa, căn cứ không còn rồi, có lẽ chúng ta không rời khỏi đây được đâu."
"Nói thật nhé Ngôn Thanh, nếu giây phút cuối cùng của cuộc đời được ở bên em, tôi không còn gì nuối tiếc nữa."
"Tiêu Sùng Lăng ưu tú hơn tôi thì sao chứ? Cuối cùng người được ch/ôn cùng em, m.á.u thịt hòa quyện vào nhau, rốt cuộc vẫn là tôi!"
Sự h/ận th/ù dần nhuộm đỏ đôi mắt, tôi xoay người ngồi xổm xuống, giáng mạnh vài cú đ.ấ.m vào người Chu Đàm, hoàn toàn tuyệt vọng về anh ta: "Hóa ra đến giờ anh vẫn không hiểu trách nhiệm và sứ mệnh là gì. Cái bộ dạng từ bỏ buông xuôi bây giờ của anh, thật xứng đôi với kẻ đào ngũ Hứa Nhược Bạch! Anh muốn c.h.ế.t thì tự đi mà c.h.ế.t, tôi còn phải hoàn thành nhiệm vụ để về nhà!"
Chu Đàm giãy giụa nôn ra vài ngụm m/áu, nhưng lại cười đầy cố chấp và đi/ên cuồ/ng, dù thế nào cũng không chịu buông tay tôi ra. Lúc này, chiếc tai nghe đã ngắt kết nối từ lâu đột ngột bắt được tín hiệu, một giọng nói trầm thấp khàn khàn vang lên: "Đội nghiên c/ứu khoa Cơ khí, hiện tại căn cứ đã bị n/ổ tung, Chỉ huy mất liên lạc, tình hình các cậu thế nào?"
Tim tôi lỡ mất vài nhịp, nhanh chóng báo cáo thông tin cho Tiêu Sùng Lăng. Vài giây sau, anh phản hồi chính x/á/c tọa độ cho tôi, lập lộ trình nhiệm vụ và cố gắng gọi cho đồng đội của tôi. Trước khi tín hiệu bị c/ắt, anh đột nhiên gọi tên tôi: "Thật ra, anh từng là một trong những Chỉ huy trong trận chiến mà cha em hy sinh."
"Lúc đó anh ở gần ông ấy nhất, tận mắt chứng kiến vụ n/ổ đó, nên suốt một thời gian dài anh đều chìm trong những cơn á/c mộng và sự tự trách, hối h/ận vì đã không làm được gì, thậm chí rút lui về tuyến hai để giảng dạy, cho đến khi gặp em."
"Em là một sự tồn tại vô cùng quyến rũ, kiên cường, bền bỉ, xuất sắc. Ánh mắt anh luôn vô thức dõi theo em."
"Em cũng cho anh hiểu rằng, chiến đấu vì đức tin và sứ mệnh cho đến giây phút cuối cùng của cuộc đời, mới là cái kết đẹp nhất của một thợ máy."
Trong tai nghe truyền đến vài tiếng thở dốc nặng nề, không biết Chu Đàm tỉnh lại từ bao giờ. Anh ta lặng lẽ nằm trên mặt đất chăm chú nhìn tôi, nơi khóe mắt trào ra một giọt lệ. Anh ta đã nghe thấy tất cả. Cũng nghe thấy trước khi tín hiệu biến mất, Tiêu Sùng Lăng đã nói với tôi bằng chất giọng rất nhẹ, rất nhẹ: "Tình yêu công khai chính là sự c/ứu rỗi. Thẩm Ngôn Thanh, làm ơn nhanh chóng hoàn thành nhiệm vụ rồi quay về gặp anh, anh đang chờ câu trả lời của em!"
21.
Kế hoạch nghiên c/ứu của chúng tôi kết thúc chóng vánh trong hỗn lo/ạn, chỉ có mình tôi hoàn thành nhiệm vụ mà Chỉ huy giao phó, đưa Chu Đàm đang trọng thương trở về an toàn.
Dọc đường Hứa Nhược Bạch cố trà trộn vào đội bảo vệ Omega để chạy trốn, nhưng danh tiếng của cậu ta quá lớn nên nhanh chóng bị nhận ra, bị chỉ thẳng vào sống lưng mà c.h.ử.i bới.
"Không phải cậu muốn xóa bỏ phân biệt giới tính sao? Không phải cậu là Omega xuất sắc nhất khoa Cơ khí sao? Tại sao vào thời khắc này lại chạy trốn?"
Hứa Nhược Bạch nhanh chóng bị đuổi đi, may mà lớp trưởng ở gần đó đã c/ứu cậu ta một mạng, "Tôi là lớp trưởng, mình từng nói sẽ luôn bảo vệ mọi người! Cậu đi theo tôi đi!"
Hứa Nhược Bạch c/ầu x/in lớp trưởng giúp cậu ta hoàn thành nhiệm vụ, nhưng đáng tiếc, cậu ta nhớ nhầm địa điểm nhiệm vụ, tọa độ cũng tính sai hết cả. Tận mắt chứng kiến lớp trưởng bị ch/ôn vùi trong ánh lửa của vụ n/ổ, cậu ta lại một lần nữa xoay người bỏ chạy. Chẳng bao lâu sau, cậu ta bị kẻ địch bắt được. Cậu ta cố gắng đ.á.n.h đổi bí mật, nhưng vì là một Omega, chịu ảnh hưởng của tin tức tố mà trực tiếp bước vào kỳ phát tình. Lần này, cậu ta không thể giả vờ đáng thương để đổi lấy sự bảo hộ nào nữa.
22.
Sau khi tốt nghiệp Cao học, tôi chính thức kế thừa mã số của cha, trở thành một thợ máy lao ra tiền tuyến. Sau khi bị thương, Chu Đàm bỏ học về quê kinh doanh, nghe nói gia đình đã giới thiệu cho anh ta rất nhiều đối tượng xem mắt, đủ mọi giới tính ABO, nhưng không ngoại lệ, tất cả đều bị anh ta từ chối. Anh ta nói đang chờ một người về nhà. Tôi gửi một con búp bê hơi cho anh ta ngay hôm đó, bảo anh ta đi kiểm tra lại n/ão bộ.
Chương 10: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 23: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 8: HẾT
Chương 10: HẾT
Chương 9: HẾT
Chương 9: HẾT
Bình luận
Bình luận Facebook