Vọng Bên Bờ Vực

Vọng Bên Bờ Vực

44

29/07/2026 10:42

Thi đấu nội bộ không có cúp.

Huấn luyện viên Ngô và quản lý Trần tự bỏ tiền túi.

Mời cả đội ăn một bữa lẩu.

Với những vận động viên luôn phải kiểm soát mỡ cơ thể.

Đó đã là phần thưởng vô cùng lớn.

Đã sang cuối thu.

Cũng là mùa thích hợp nhất để ăn lẩu.

Khoảng nửa tháng rồi.

Chu Trạch Phong chưa ăn lại món ấy.

Bất giác.

Lại nhớ hương vị ngày hôm đó.

...

Nửa tháng này.

Chu Trạch Phong không còn mất ngủ nữa.

Nhưng không phải nhờ th/uốc.

Cuộc sống của cậu lại trở về quỹ đạo.

Đều đặn.

Tẻ nhạt.

Không khác bất kỳ ngày nào trước đây.

Như thể.

Trong cuộc đời cậu.

Chưa từng xảy ra biến cố nào.

Chỉ có chính Chu Trạch Phong mới biết.

Dưới mặt hồ phẳng lặng ấy.

Đã từng có một cơn mưa chưa từng có.

Dữ dội đến mức cuốn phăng mọi thứ.

Thế rồi.

Sau cơn mưa.

Trời lại quang.

Sóng yên biển lặng.

Tựa như chưa từng có gì xảy ra.

Chỉ còn sót lại...

Một bông hoa quế.

Một chiếc áo sơ mi bình thường.

Và ký ức mang mùi cam quýt.

...

Việc mất ngủ được cải thiện.

Là nhờ tinh dầu thơm và danh sách nhạc của Lục Triệu.

Chúng đưa cậu vào giấc ngủ rất nhanh.

Đồng thời.

Đêm nào cũng khiến cậu vô thức nhớ đến Lục Triệu.

đ/au không?

Thật ra cũng không.

Qu/an h/ệ giữa họ vốn mỏng manh như cánh ve.

Nếu phải nói còn cảm xúc gì.

Có lẽ chỉ là...

Tiếc nuối.

Sự thay đổi ấy.

Giống như bãi cát khô được mặt trời hong ấm.

Đột nhiên bị một đợt sóng triều đá/nh qua.

Trở nên ẩm ướt.

Đến khi nước rút.

Mặt trời lại lên.

Nhưng.

Dù nắng có gay gắt thế nào.

Cũng không thể hong khô bãi cát ấy thêm lần nữa.

...

Huấn luyện viên Ngô nói được làm được.

Đã hứa tự bỏ tiền.

Thì thật sự đưa cả đội đến quán lẩu bò nổi tiếng nhất địa phương.

Những lát th!t bò vân mỡ vừa thả vào nước dùng đang sôi ùng ục.

Lập tức chuyển sang màu hồng đẹp mắt.

Khiến người ta chỉ nhìn thôi cũng thèm.

Chu Trạch Phong lấy điện thoại chụp một tấm.

Rồi mới bỏ vào miệng.

Quản lý Trần cười trêu:

"Ồ."

"Chụp gửi bạn gái xem à?"

Mặt Chu Trạch Phong hơi đỏ.

Không biết vì hơi lẩu.

Hay vì điều gì khác.

Cậu lắc đầu.

"Chỉ muốn lưu làm kỷ niệm."

Một đồng đội cười phá lên.

"Kỷ niệm gì chứ?"

"Nói như sau này không được ăn nữa ấy."

"Đúng đúng."

"Sau này huấn luyện viên Ngô chắc chắn sẽ còn..."

Người kia còn chưa nói hết.

Đã bị quản lý Trần bịt miệng.

Chị chỉ lớn hơn họ vài tuổi.

Bề ngoài xinh đẹp quyến rũ.

Bên trong lại là một tâm h/ồn vô cùng phóng khoáng.

Đúng kiểu...

"Tiếc là người đẹp lại mọc thêm cái miệng."

Chị trừng mắt.

"Mấy tên nhóc các cậu."

"Ăn như tám trăm năm chưa được ăn vậy."

"Ăn nữa là tối nay ở lại rửa bát luôn đi."

Huấn luyện viên Ngô cũng bật cười.

Chu Trạch Phong rất nhanh đã hòa vào bầu không khí náo nhiệt ấy.

Mọi người vừa ăn.

Vừa cười đùa.

Đến lúc tan tiệc.

Cả đội kéo nhau ra ngoài.

Một đồng đội bỗng chỉ sang nhà hàng ngoài trời đối diện.

Cảm thán:

"Bao giờ bọn mình mới được sang bên kia ăn một bữa nhỉ?"

"Bạn gái tôi xem review trên Xiaohongshu."

"Cảnh sông ở đó đẹp lắm."

Chu Trạch Phong thuận theo hướng tay người kia nhìn lên.

Rồi...

Nhìn thấy một bóng người đã nửa tháng không gặp.

...

Lục Triệu mặc âu phục chỉnh tề.

Trong tay cầm d/ao và nĩa.

Đối diện hắn.

Là một người đàn ông trạc tuổi Chu Trạch Phong.

Ngoại hình rất sáng.

Ăn mặc.

Kiểu tóc.

Đều cho thấy không phải người bình thường.

Điều đáng gh/ét nhất là.

Thị lực 10/10 của Chu Trạch Phong còn nhìn rõ.

Trên bàn.

Có hai cây nến.

...

Nửa tháng nay.

Chu Trạch Phong không còn đến b/ệnh viện tìm Lục Triệu.

Ở phòng gym.

Hay bể bơi.

Cũng không gặp lại hắn.

Hai người giống như hai tia sáng.

Sau một lần giao nhau ngắn ngủi.

Lại tiếp tục lao về hai hướng khác nhau.

Không ngờ.

Lần gặp lại.

Lại đến bất ngờ như vậy.

"Nhìn gì thế Tiểu Chu?"

Mọi người đứng trước cửa đợi xe buýt.

Quản lý Trần thấy Chu Trạch Phong cứ ngẩng đầu ngẩn người.

Liền bước tới.

Vỗ mạnh lên đầu cậu.

Đúng lúc ấy.

Lục Triệu vô tình cúi xuống nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau.

Hắn hơi ngạc nhiên.

Rồi rất nhanh lấy lại bình tĩnh.

Khẽ gật đầu với Chu Trạch Phong.

Không giả vờ như không quen biết.

Cũng coi như.

Dành cho đoạn qu/an h/ệ m/ập mờ ấy.

Một dấu chấm hết thật tử tế.

...

Đó...

Có phải sự chín chắn của người trưởng thành không?

Chu Trạch Phong vẫn chưa học được.

Cậu vẫn luôn xông thẳng về phía trước.

Muốn gì làm nấy.

Nếu lúc này không có đồng đội bên cạnh.

Nếu lý trí không còn sót lại chút nào.

Có lẽ.

Cậu đã lao sang bên kia.

Hỏi Lục Triệu một câu.

"Lương tâm anh không cắn rứt sao?"

Chu Trạch Phong quay phắt đầu đi.

Quản lý Trần thấy sắc mặt cậu không ổn.

Vội bước sát lại.

"Em sao thế?"

"Khó chịu ở đâu à?"

Từ góc nhìn của Lục Triệu.

Đầu hai người rất gần nhau.

Giống như...

Sắp hôn.

Chu Trạch Phong lắc đầu.

Đúng lúc xe buýt tới.

Cậu lên xe.

Chỗ ngồi vừa khéo đối diện nhà hàng ngoài trời.

Cậu biết.

Lục Triệu vẫn đang nhìn mình.

Thế là.

Chu Trạch Phong đưa tay.

Kéo rèm cửa sổ xuống.

Đeo tai nghe.

Trong tai nghe.

Là ca khúc "Chỗ ngồi cạnh cửa sổ" của ban nhạc Sweet John.

Trái tim Chu Trạch Phong...

Ẩm ướt.

Sau cơn mưa lớn ấy.

Từ đó về sau.

Trong lòng cậu.

Mãi mãi là mùa nồm.

Cậu biết.

Con sóng.

Chưa bao giờ chỉ ghé thăm một bờ biển.

Danh sách chương

5 chương
30/07/2026 12:51
0
30/07/2026 12:50
0
29/07/2026 10:42
0
29/07/2026 10:41
0
29/07/2026 10:41
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu