Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cậu ta bế thốc tôi lên vai rồi đi thẳng vào phòng ngủ.
"Được được được. Anh không sờ. Là em sờ anh. Vậy để em sờ thêm lần nữa."
Mẹ nó.
Lại trúng kế rồi.
...
Hôm nay, đồng nghiệp trong công ty tổ chức một buổi giao lưu.
Tôi bị kéo đi góp đủ quân số.
Trong bữa tiệc, một chàng trai người châu Âu biết tôi là người Hoa thì vô cùng tò mò.
Anh ta cứ ghé sát lại bắt chuyện không ngừng.
Nói chuyện một hồi, chủ đề chuyển sang chuyện tình cảm.
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy ám muội.
Đầu gối cũng từ từ dịch lại gần, khẽ cọ vào chân tôi.
Cơ thể tôi theo bản năng dịch sang bên cạnh.
Thật tệ.
Trong đầu tôi lại vô thức hiện lên gương mặt của Đoàn Dịch.
Thậm chí còn nghĩ...
Không biết tối nay mình về muộn như vậy, giờ cậu ấy đang làm gì? Có thấy chán không?
Mải suy nghĩ, tôi chẳng để ý mọi người xung quanh đang nói gì.
Bỗng một tràng reo hò vang lên.
Chàng trai châu Âu ngồi cạnh đột nhiên khoác vai tôi, nhanh như chớp hôn lên má tôi một cái.
Tôi sững người tại chỗ.
Cậu ta nhìn tôi bằng đôi mắt sáng lấp lánh.
"Anh Chúc, anh có thể làm bạn trai của em không?"
Thì ra cách đó không xa vừa có một cặp đôi cầu hôn thành công.
Thấy bầu không khí quá thích hợp, cậu trai châu Âu cũng nhân cơ hội tỏ tình với tôi.
Tôi đang định từ chối khéo thì phía sau vang lên một giọng nói lạnh đến thấu xươ/ng.
"Thanh Thanh, đây là cái mà anh gọi là tăng ca sao?"
16
Suốt quãng đường về, Đoàn Dịch không nói một lời.
Sắc mặt bình tĩnh đến đ/áng s/ợ.
Cậu bế tôi thẳng vào phòng ngủ, đặt lên giường.
Nhìn dáng vẻ bình lặng như trước cơn bão ấy, tôi không nhịn được lùi dần vào góc tường.
Nhưng cậu không cho tôi trốn.
Nắm lấy mắt cá chân tôi khẽ kéo một cái.
Tôi trượt thẳng xuống dưới người cậu.
"Cậu ta hôn anh..."
Đoàn Dịch cúi mắt nhìn đôi môi tôi, đầu ngón tay nhẹ nhàng xoa lên nơi vừa bị hôn trên má.
"Anh vui lắm sao?"
Tôi do dự hai giây.
"Không vui."
"Trả lời câu này mà cũng phải do dự?"
Tôi vội vàng lắc đầu.
"Anh thích cậu ta?"
Tôi tiếp tục lắc đầu.
"Không thích... nhưng với cậu thì tôi cũng khôn—"
Còn chưa nói hết.
Môi đã đ/au nhói.
"Thôi, anh im đi. Chẳng có câu nào em thích nghe cả."
Đến khi cả hai đều thở hổ/n h/ển.
Cậu như một con thú nhỏ, nhẹ nhàng cọ cọ nơi cổ tôi.
"Thanh Thanh... Đừng hànhz hạz em nữa. Cho em một danh phận đi."
Tôi xoa đầu cậu.
"Trước đây cậu toàn ki/ếm chuyện gây khó dễ với tôi."
"Vậy anh gây khó dễ lại đi. Anh đối xử với em thế nào em cũng chấp nhận."
"Tôi còn vì c/ứu cậu mà g/ãy cột sống."
"Ơn c/ứu mạng phải lấy thân báo đáp. Đời này em là của anh."
Tôi bĩu môi.
"Để tôi suy nghĩ thêm đã."
Hai mắt cậu lập tức sáng lên, lại cúi xuống hôn tôi.
"Vậy em sẽ cố gắng hơn. Cố gắng làm Thanh Thanh hài lòng!"
C/ứu mạng.
Thanh niên đúng là tràn đầy sức sống.
17
Một năm sau.
Dự án đã đi vào ổn định.
Tôi được điều về nước.
Nghe nói tôi sắp gặp Lâm Thuật.
Đoàn Dịch lập tức như gặp đại địch, nhất quyết bám theo tôi từng bước.
Gần đây Lâm Thuật lại yêu rồi.
Nghe nói lần này là một chị gái xinh đẹp quyến rũ.
Cũng không biết kiểu trai ngây thơ như cậu ta có theo đuổi nổi không.
Còn bên phía Đoàn Dịch...
Lại bảo muốn đưa tôi đi gặp cô Mạnh.
Tôi hoảng hốt bật dậy.
"Không được! Tôi không đi!"
Cậu ôm lấy tôi.
"Con dâu xinh đẹp sớm muộn gì cũng phải gặp bố mẹ chồng. Vợ à, đừng sợ."
"Ai là vợ cậu? Tôi còn chưa đồng ý yêu cậu đâu!"
"Được được được. Anh chưa đồng ý. Nhưng mẹ em nhớ anh, muốn gặp anh một chút cũng không được sao?"
Vừa dỗ dành, cậu vừa đưa tôi lên xe.
Đến khi cô Mạnh cười híp mắt nhìn tôi.
Lần đầu tiên trước mặt bà, tôi căng thẳng đến mức nói năng lắp bắp.
Bà thân mật nắm lấy tay tôi.
"Con trai của Đoàn Hoành Trạch thích đàn ông hay phụ nữ, tôi đều không quan tâm."
"Nhưng Tiểu Chúc thì... Tôi hài lòng một vạn lần."
Đoàn Dịch lập tức kéo tay tôi khỏi tay cô Mạnh.
"Mẹ hài lòng thì có ích gì? Đến giờ Thanh Thanh vẫn chưa chịu cho con danh phận đây."
Mặt tôi lập tức đỏ bừng.
Cô Mạnh giả vờ trừng mắt nhìn cậu.
"Hừ. Với cái dáng vẻ vừa chưa có sự nghiệp, vừa non nớt như con. Nếu là Tiểu Chúc, mẹ cũng lười để ý."
Nói rồi bà nháy mắt với tôi.
"Đúng không, Tiểu Chúc?"
Lúc này tôi mới mơ hồ hiểu ra.
Hóa ra...
Cô Mạnh muốn bỏ gánh.
Ném hết công ty cho Đoàn Dịch.
Còn mình thì nghỉ hưu.
...
Lại một năm nữa trôi qua.
Trong biệt thự xa hoa của nhà họ Đoàn.
Tối nay sẽ tổ chức một buổi tiệc long trọng để công bố người thừa kế.
Đại sảnh đã đầy ắp khách khứa.
Cô Mạnh mỉm cười tao nhã, khéo léo tiếp đón mọi người.
Mà ở góc khuất tầng hai...
Nơi không ai nhìn thấy.
Tôi lại bị chính vị người thừa kế kia ép lên tường, ôm ch/ặt không chịu buông.
"Đoàn Dịch!"
"Anh từng hứa rồi. Chỉ cần em trở thành người thừa kế, anh sẽ đồng ý hẹn hò với em. Bây giờ em lấy trước chút phần thưởng."
Tôi cắn môi.
"...Vậy cậu nhanh lên. Buổi tiệc sắp bắt đầu rồi."
Cậu cười khẽ, đôi mắt sâu thẳm tràn đầy ý cười.
"Gọi anh."
"Đoàn Dịch! Tôi lớn tuổi hơn cậu đấy!"
Cậu cúi đầu nhìn tôi, cố ý nói:
"Không nhìn ra. Cậu..."
Tôi đỏ mặt vì vừa x/ấu hổ vừa tức.
"Ngoan. Gọi anh."
Cậu bất ngờ siết ch/ặt vòng tay.
Tôi khẽ rên lên.
"...Ưm! A... anh... nhẹ thôi... đồ khốn..."
Cậu ghé sát bên tai tôi, cười thấp giọng.
"Thanh Thanh, nhỏ tiếng thôi. Người bên dưới sẽ nghe thấy đấy."
_END_
Chương 4
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook