Nhập Vai Thì Dễ, Thoát Vai Mới Khó

Nhập Vai Thì Dễ, Thoát Vai Mới Khó

Chương 4

09/07/2026 20:41

07

Buổi tối lúc mười giờ rưỡi, tôi chuẩn bị đi tắm rồi ngủ.

Điện thoại đột nhiên hiện lên cuộc gọi video.

Tôi cầm bộ quần áo vừa cởi xuống lên, định mặc lại, nhưng rồi lại chần chừ.

Cuối cùng tôi ném quần áo trở về sofa rồi nhận cuộc gọi.

“Anh thật sự muốn cho n/ổ tung cái tài khoản marketing đó luôn. Tự nhiên kéo anh dính với Đàm Nhược Nhược làm gì, giờ trên mạng còn đồn hai đứa sắp tổ chức hôn lễ rồi.”

Anh đang tẩy trang nên không nhìn màn hình.

Tôi dựng điện thoại sang một bên, để lộ nửa người trên trong khung hình rồi bắt đầu đá/nh răng.

“Anh nói với em, nếu không phải…”

Nghe anh đột nhiên im bặt, tôi quay sang nhìn màn hình.

Anh đã tẩy trang xong, gương mặt vừa rửa còn nhỏ nước xuống, nhưng ánh mắt lại ngơ ngẩn nhìn tôi.

Tôi giả vờ không để ý: “Ngẩn người gì đó, nói tiếp đi, em còn phải đi tắm.”

“À… mấy tin nhắn WeChat đó anh chưa xóa đâu, vẫn còn lưu hết. Em muốn NH chụp từng cái gửi cho em hay đợi mai anh bay về rồi trực tiếp tới tìm em?”

Tôi súc miệng xong mới nói: “Em đi tắm rồi ngủ đây, tối nay không muốn xem. Mai anh bay về thì tới thẳng nhà em đi.”

Tôi nâng điện thoại lên cao hơn một chút, nhìn người trong màn hình.

“Nhưng mai em muốn ngủ nướng, không muốn dậy mở cửa cho anh đâu. Anh tự mở cửa vào nhé, mật khẩu là 950112.”

Từ Uyên trong màn hình nheo mắt lại.

Đúng vậy, tôi lấy sinh nhật anh làm mật khẩu đấy thì sao nào?

Nói xong, tôi mở vòi sen lên.

“Em đi tắm đây, cúp nhé.”

Bên kia Từ Uyên ho khẽ mấy tiếng rồi thấp giọng đáp một tiếng “Ừm.”

08

Tôi không ngờ Từ Uyên lại bắt chuyến bay rạng sáng để quay về.

Lúc anh mở cửa nhà tôi là năm giờ rưỡi sáng.

Khi tôi còn đang ngủ ngon lành, bỗng cảm giác có người chui vào chăn mình.

Tôi lẩm bẩm định mở mắt ra.

Từ Uyên từ phía sau ôm lấy tôi: “Ngoan, ngủ tiếp đi, không có gì đâu.”

Có lẽ do thói quen hình thành lúc quay phim, tôi cực kỳ thích được Từ Uyên ôm ngủ. Không hiểu vì sao, cảm giác an toàn lắm.

Có thể vì anh quá cao, vai lại rộng. Mỗi lần được anh ôm ngủ tôi đều có cảm giác mình được bao bọc hoàn toàn, cực kỳ dễ chịu.

Đến khi chân anh cũng đ/è lên ng/ười tôi, tôi hài lòng mà tiếp tục ngủ mê man.

Mười giờ sáng, tôi đúng giờ tắt chuông báo thức trên điện thoại.

Lúc mới tỉnh, tôi cảm thấy cả người nặng trĩu, còn tưởng bị bóng đ/è.

Sau đó nhìn thấy cánh tay đặt trên eo mình, bàn tay luồn vào trong áo ngủ, còn cả cái chân dài nặng nề đang đ/è lên chân tôi, tôi lập tức hiểu chuyện gì xảy ra rồi.

Tôi định xoay người thì bị Từ Uyên trong lúc ngủ ngăn lại.

Anh siết tôi vào lòng, cơ thể lập tức dán ch/ặt lấy nhau. Anh mơ màng hôn bên tai tôi một cái rồi lẩm bẩm: “Đừng quậy.”

Tôi sợ đến mức không dám nhúc nhích, chỉ lo lỡ chạm phải thứ không nên chạm.

Bàn tay anh đặt trên bụng tôi rất nóng, tôi căng thẳng đến mức không dám thở mạnh, toàn thân cứng đờ, bụng còn gồng ra cả cơ bụng sáu múi.

Cảm giác tê dại lan từ bụng ra khắp tứ chi, tôi còn hơi đổ mồ hôi nữa.

Tôi run tay gỡ bàn tay của Từ Uyên ra. May mà anh vẫn còn đang ngủ nên không dùng nhiều sức.

Chưa tới năm giây tôi đã gỡ được.

Kết quả vừa nhích ra ngoài một chút đã lại bị anh kéo trở về.

“Mấy giờ rồi?” Giọng anh lười biếng vang lên.

“Mười giờ.” Tôi nuốt nước bọt đáp lại.

“Nếu không có việc gì thì ngủ với anh thêm chút nữa đi, anh mệt lắm, nửa đêm bay về mà.”

Nói xong, chẳng biết anh xoay tôi kiểu gì mà trực tiếp lật người tôi lại.

Hai tay anh vòng qua ôm ch/ặt, tôi bị kéo thẳng vào lòng anh.

Thấy anh lại ngủ mất rồi, quầng thâm dưới mắt vẫn còn khá rõ nên tôi cũng không động đậy nữa, ngoan ngoãn tựa trán lên cơ ngựk anh.

Tìm được tư thế thoải mái rồi tôi cũng ngủ tiếp.

Lần nữa tỉnh lại, tôi mơ mơ màng màng mở mắt ra rồi đụng ngay ánh nhìn của Từ Uyên.

Không biết anh tỉnh từ lúc nào, chỉ cứ như vậy nhìn tôi chằm chằm.

Tôi dùng sức đẩy anh ra khỏi người mình.

“Tai đỏ quá kìa.” Từ Uyên cười nói một câu rồi cầm điện thoại của anh đưa tới trước mặt tôi.

“Tin nhắn không biết nói dối đâu, em tự xem đi. WeChat nếu lâu không đăng nhập sẽ không nhận được tin nhắn của đối phương. Anh xem rồi, từ ngày đóng máy đến giờ em chưa từng đăng nhập lại đúng không?”

Tôi cầm điện thoại của anh nhưng không lên tiếng.

“Mật khẩu là gì?” Tôi buồn bực hỏi.

“Anh chưa xóa dấu vân tay của em.”

Tay tôi run lên một chút, ngón cái đặt lên màn hình, quả nhiên mở được khóa.

Vào WeChat, tôi thấy mình được ghim lên đầu.

Tôi mở khung chat ra, bên trong là dày đặc tin nhắn, kéo dài đến tận năm ngày trước khi tôi “cai nghiện” xong trở về.

Tôi kéo ngược lên tận ngày đóng máy.

[Chúc mừng đóng máy, lúc nãy đông người quá nên không nói riêng với em được.]

[Gần đây em có lịch trình gì không?]

[Dạo này em bận lắm à?]

[Sao thế? Sao mãi không trả lời?]

[Điện thoại sao cứ tắt máy vậy?]

[Em chặn số anh rồi à?]

[Viên Trạch.]

[Em đi đâu rồi?[

[Anh liên hệ trợ lý của em rồi, họ nói em đang quay kín ở đảo?]

[Kết thúc quay kín thì liên lạc với anh nhé.]

Phía sau đều là mấy lời vụn vặt linh tinh, mỗi ngày báo cho tôi biết lịch trình của anh, thỉnh thoảng còn nhắc lại chuyện cũ…

Càng đọc tim tôi càng đ/au.

Thì ra không phải chỉ có mình tôi không thoát ra được.

Danh sách chương

5 chương
09/07/2026 20:37
0
09/07/2026 20:37
0
09/07/2026 20:41
0
09/07/2026 20:41
0
09/07/2026 20:40
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu