Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hắn đi quanh giường bệ/nh nửa vòng, rồi nói: “Nhưng cũng không giống. Âm khí của hắn không nặng như th/ai phụ lần trước.”
Nói xong, hắn nhẹ nhàng móc một cái. Một khối nghiệp chướng lập tức tách ra khỏi cơ thể bệ/nh nhân.
Tiểu Hắc tự tin phân tích: “Cái này chắc là bị bám vào ngoài ý muốn thôi. Cho nên làm người đừng quá u ám, nếu không dễ bị mấy thứ âm giới này nhắm tới.”
Hai chúng tôi vừa định thở phào nhẹ nhõm thì máy monitor tim đột nhiên phát ra tiếng báo động chói tai.
Bệ/nh nhân mất ý thức.
Sóng điện tâm đồ bắt đầu rối lo/ạn.
Nhịp tim tăng vọt lên 168 lần/phút.
“Không phải chứ… thật sự không liên quan tới tôi đâu…”
Tiểu Hắc vội vàng bay ra khỏi phòng, còn không quên ném lại một câu: “Tôi không đứng đây quấy rầy cậu nữa. Cứ c/ứu cho tốt đi. Sổ Sinh Tử chưa có ghi tên hắn thì hắn vẫn chưa thể ch*t.”
Chuyện đó tôi chẳng lẽ lại không hiểu sao!
Tôi không kịp trả lời, lập tức tiến lên ép tim ngoài lồng ng/ực.
Bác sĩ trực hai cũng nhanh chóng rút ống dạ dày, đem máy khử rung tim lại.
Đúng lúc đó tổng nội trú cũng xuống.
Bác sĩ trực hai thở phào nhẹ một chút, hét: “Anh tổng phụ trách sốc điện! Tôi đặt nội khí quản!”
“Đệt!” Tổng nội trú vừa chạy tới vừa ch/ửi.
“Quả nhiên lại là ca trực của cậu. Mới tới đã cho tôi một màn kí/ch th/ích thế này!”
Tôi ép tim ngoài lồng ng/ực được ba chu kỳ, tổng nội trú cũng chuẩn bị xong máy sốc điện.
May mắn là sốc điện một lần đã phục hồi nhịp tim.
Tôi không cần ép tim tiếp nữa.
Bác sĩ trực hai kinh nghiệm dày dặn, trong tình huống hỗn lo/ạn như vậy đặt nội khí quản vẫn thành công ngay lần đầu.
“Tiêm một ống Amiodarone trước, sau đó dùng bơm duy trì.”
“Noradrenaline cũng treo lên, trước mắt 5ml mỗi giờ.”
Tổng nội trú nhìn đồng tử bệ/nh nhân: “Đệt… đồng tử co nhỏ như đầu kim. Hắn uống th/uốc trừ sâu à?”
“Vẫn đồng tử kim sao?”
Bác sĩ trực hai lập tức nghe phổi bằng ống nghe, tặc lưỡi: “Phổi đầy ran ẩm. Tiêm thêm 5mg Atropine.”
Sau khi dặn xong, bác sĩ trực hai nói với tổng nội trú: “Uống 100ml DDVP.”
“Tiểu Bạch vừa xin được giường ICU rồi, vẫn chiêu quen của anh đó.”
“À đúng rồi Tiểu Bạch, ghi nhớ chi tiết cấp c/ứu, lát nữa phải viết biên bản cấp c/ứu.”
Tôi gật đầu.
Tổng nội trú giơ ngón cái với tôi: “Được đấy, có triển vọng!”
Nhịp tim và huyết áp của bệ/nh nhân tạm thời ổn định.
Tôi yếu ớt hỏi: “Vậy… còn rửa dạ dày không?”
Bác sĩ trực hai thở dài nặng nề: “Chắc chắn phải rửa tiếp. Chỉ sợ kí/ch th/ích một chút là tim lại ngừng thôi…”
Đúng lúc đó bộ đàm của y tá vang lên: “Có bác sĩ nào rảnh không? Có bệ/nh nhân mới!”
Tổng nội trú cười khổ nhìn tôi: “Cậu đúng là Bạch Vô Thường của khoa cấp c/ứu, danh bất hư truyền.”
Bác sĩ trực hai cũng thở dài: “Tiểu Bạch, cậu ra ngoài xem trước đi. Có gì thì báo ngay vào đây.”
Tôi gật đầu, lau mồ hôi trên trán. Hóa ra hồi sức tim phổi đúng là việc tốn sức.
Ngay cả cơ thể người sống được chế tạo đặc biệt của tôi cũng bắt đầu hơi thở dốc.
Vừa bước ra khỏi phòng cấp c/ứu… Tiểu Hắc đã bay lại.
“Lão Thôi mất tích rồi. Phong Đô giờ lo/ạn cả lên. Đám tiểu q/uỷ dưới tay cũng không đáng tin. Giờ chỉ xem được lịch làm việc của ngày mai. Nhưng hai ngày tới không có h/ồn nào phải câu.”
“Có nghĩa là người kia ít nhất hai ngày nữa vẫn chưa ch*t.”
Tiểu Hắc thở dài: “Cũng phải…”
“Cậu bây giờ thật sự càng ngày càng giống bác sĩ rồi. Cậu còn nhớ mình là Bạch Vô Thường không?”
Nghe vậy tôi khựng lại. Tôi chỉ là trực đêm lâu quá nên hơi sốt ruột thôi.
Tôi không có kiểu lòng từ bi của bác sĩ loài người.
Chắc là… vẫn bình thường nhỉ?
Khi đi tới quầy y tá, tôi thấy người bệ/nh sỏi thận ban nãy.
Thấy tôi, anh ta lập tức đưa giấy nhập viện tới: “Giờ tới lượt tôi rồi chứ?”
Tiểu Hắc ở bên cạnh nói: “Cậu vẫn phải c/ứu người cho đàng hoàng, biết đâu mạng hắn chưa tận.”
Tôi trợn mắt: “Từ khi nào tôi không c/ứu người nghiêm túc?”
Tôi vừa định nói tiếp… thì y tá của xe cấp c/ứu 120 lao vào: “Xe cấp c/ứu vừa đưa tới một ca nhảy lầu! Bác sĩ mau ra đây!”
Người bệ/nh sỏi thận trố mắt nhìn tôi, bàn tay vừa đưa ra lại rụt về: “Thôi… tôi cũng chưa gấp đến vậy…”
Tôi thấy hơi áy náy, nói với chị y tá ở quầy: “Chị cho tên anh ấy vào hệ thống trước, đo dấu hiệu sinh tồn, sắp một giường cho anh ấy nằm nghỉ.”
Rồi quay sang bệ/nh nhân: “Tôi xử lý ca kia xong sẽ khám cho anh ngay.”
Người bệ/nh mím môi gật đầu: “Bác sĩ cứ đi trước đi… tôi còn chịu được thêm một lúc nữa…”
Bác sĩ của xe cấp c/ứu đưa tờ phiếu tiếp nhận cho tôi: “Giường đã được sắp xếp rồi, giao cho cậu.”
“Cảm ơn!”
Chương 5
Chương 11
Chương 8
Chương 15
Chương 7
Chương 6
Chương 13
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook