Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
05
Lại thế nữa rồi.
Kiếp trước cũng như vậy. Họ bắt tôi và Lâm Cẩm Ca đã lên lớp bảy, quay lại lớp sáu để học cùng.
Một năm sau, Cố Phi - người đã trở nên rất thân thiết với Lâm Kiều Nguyệt, lấy lý do muốn chăm sóc tôi, cũng chuyển vào lớp của chúng tôi...
Từ đó, ba người bọn họ ngày nào cũng diễn đủ trò kịch tính trong lớp.
Vu khống tôi b/ắt n/ạt Lâm Kiều Nguyệt, hại tôi bị cả lớp cô lập.
Giỏi lắm.
Đáng tiếc là tôi không muốn chơi trò chơi nhàm chán này với đám học sinh tiểu học nữa.
Đúng là lãng phí cuộc đời.
Tôi nghiêng đầu, ánh mắt ánh lên vẻ khó hiểu.
"Cô ta đi học mà lại cần đến hai kẻ hầu người hạ cơ à?"
Bố kh/iếp s/ợ đến mức đ.á.n.h rơi cả đũa.
"Tuế, Tuế Tuế, con nói cái gì?"
"Con nói, nếu Lâm Cẩm Ca đã tình nguyện đi hầu hạ cô ta rồi, thì không cần thiết phải ép buộc con nữa chứ?"
Mẹ nắm lấy cánh tay tôi, khuôn mặt đầy kinh hãi.
"Tuế Tuế, con đang nói gì vậy? Hầu hạ cái gì chứ? Bố mẹ chỉ muốn các con tiếp xúc nhiều hơn, sớm ngày thân thiết mà thôi!"
"Con không có nghĩa vụ phải thân thiết với cô ta. Ai muốn thân thiết với cô ta, người đó đi mà hầu hạ."
Tôi nhìn chằm chằm Lâm Cẩm Ca nãy giờ vẫn đang c.h.ế.t lặng, buông lời chốt hạ: "Vậy cứ quyết định như thế đi. Sau này hai người đi học tiểu học, con tiếp tục học lớp bảy của con, không ai làm phiền ai."
Tôi xoay người đi lên lầu. Bỏ lại một đám người xúm xít an ủi Lâm Kiều Nguyệt đang nức nở không ngừng.
Hơn chín giờ tối, Lâm Cẩm Ca gõ cửa phòng tôi.
"Tuế Tuế, em ngủ chưa?"
"Có chuyện gì?"
"Ừm... em mở cửa được không?"
"Không được."
Ngoài cửa im lặng rất lâu. Mãi đến khi tôi tưởng anh ta đã rời đi, giọng nói của Lâm Cẩm Ca mới lại vang lên: "Tuế Tuế, em đang không vui, đúng không?"
Động tác thu dọn quần áo của tôi khựng lại.
Tôi nhíu mày, giọng nói hờ hững: "Không có."
"Em có! Tuế Tuế, có phải vì hôm nay anh chỉ lo cho em gái mới mà ngó lơ em không?"
Tôi cạn lời.
Tôi thật sự không hề buồn bực. Tôi chỉ là không quan tâm.
Tôi cảm thấy việc dây dưa với bọn họ nhàm chán đến mức buồn nôn.
Một Lâm An Tuế từng vì bị ngó lơ mà đ/au lòng đến mức trầm cảm nặng, đã c.h.ế.t trong cô đ/ộc ở bệ/nh viện t/âm th/ần rồi.
Tôi thở dài: "Thật sự không có. Lâm Cẩm Ca, anh muốn làm gì cũng được, muốn thân thiết với ai cũng là quyền tự do của anh. Tùy anh, chỉ cần đừng đến làm phiền tôi là được."
Bên ngoài lại chìm vào im lặng.
Một lúc lâu sau, giọng anh ta pha chút bất lực. "Tuế Tuế, Kiều Nguyệt thật sự rất đáng thương. Em xem con bé g/ầy gò nhỏ bé, tính tình hiền lành lại mềm mỏng, anh thật sự sợ con bé bị b/ắt n/ạt…”
“Tuế Tuế, anh lùi lại học cùng em ấy một năm trước, đợi em ấy thích nghi rồi, anh sẽ chuyển đến học cùng em, được không?"
Được thôi. Trường học là do nhà anh đầu tư, anh muốn thế nào cũng được.
Tôi đảo mắt, cất nốt bộ quần áo cuối cùng.
Tôi đeo nút tai cách âm, nằm thẳng xuống giường.
Sáng sớm hôm sau, tôi xách vali và cặp sách đi xuống phòng khách.
Tất cả mọi người lại sững sờ.
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy Cố Phi đang ngồi sát bên Lâm Kiều Nguyệt.
Cậu thiếu niên bằng tuổi tôi nhưng chiều cao đã rất nổi bật, thậm chí còn cao hơn Lâm Cẩm Ca nửa cái đầu.
Ngay khoảnh khắc nhìn thấy tôi, cậu ta nhanh ch.óng đứng dậy, đôi mắt hoa đào dịu dàng khẽ cong lên, giọng nói lộ rõ vẻ vui sướng: "Tuế Tuế! Mình đến đón cậu đi học!"
Tôi rũ mắt, nhìn thấy bàn tay Lâm Kiều Nguyệt đang níu lấy cánh tay cậu ta.
"Sau này cậu không cần đến đón tôi nữa."
"Tất nhiên, nếu cậu muốn đón người khác, cứ tùy ý."
06
Nụ cười trên mặt Cố Phi cứng đờ.
"Tại sao?"
Tôi hất cằm, ra hiệu cho cậu ta nhìn chiếc vali phía sau mình.
“Két…” Tiếng ghế m/a sát với mặt sàn liên tiếp vang lên.
Không chỉ Cố Phi, ngay cả bố mẹ và Lâm Cẩm Ca cũng lộ rõ vẻ hoang mang.
"Tuế Tuế? Đây là sao hả con?"
Lâm Cẩm Ca dùng đôi mắt đỏ ngầu vì thức đêm, nhìn chằm chằm vào chiếc vali của tôi.
"Quần áo, và một ít đồ dùng cá nhân." Cùng với trang sức của tôi.
"Quên nói cho mọi người biết, từ hôm nay trở đi, con sẽ ở nội trú."
"Cái gì?!" Mấy người họ đồng thanh thốt lên.
Bố lạnh mặt bước tới, hơi khom người nhìn tôi: "Tuế Tuế? Con muốn ở nội trú sao?"
"Vâng."
"Tại sao? Ở nhà không tốt à? Bố mẹ khiến con không vui sao?"
Tôi giữ im lặng, trong ánh mắt không hiện lên chút cảm xúc nào.
Bàn tay bố đặt trên tóc tôi hơi r/un r/ẩy. Bố do dự quay đầu nhìn Lâm Kiều Nguyệt.
"Có phải vì... Nguyệt Nguyệt không?"
Lời này vừa dứt, tôi còn chưa kịp phản ứng, Lâm Kiều Nguyệt đã c.ắ.n môi bật ra tiếng nức nở kìm nén.
Mẹ bước nhanh tới ôm cô ta vào lòng, trách móc nhìn bố.
"Ông nói cái gì vậy? Sao có thể chứ? Tuế Tuế, con tự nói đi, tại sao lại muốn ở nội trú? Chắc chắn là không phải vì em gái rồi, con thích em gái mà, đúng không?"
Tất cả mọi người đều lộ vẻ mong đợi, chờ đợi câu trả lời của tôi.
Bọn họ đang đợi tôi nói rằng: Vâng, con thích em ấy, muốn ở nội trú là do con tự ý làm càn, con không hề chịu ấm ức.
Nhưng tôi lại là người giỏi khiến người khác thất vọng nhất.
"Không đúng, con không thích cô ta, con gh/ét cô ta. Con không chỉ gh/ét cô ta."
"Con còn gh/ét bố mẹ, gh/ét Lâm Cẩm Ca, gh/ét Cố Phi! Gh/ét tất cả các người!"
Trong nháy mắt, sắc mặt bố mẹ và Lâm Cẩm Ca trở nên trắng bệch.
Cố Phi ngược lại không có phản ứng gì mấy. Cậu ta có vẻ nghĩ rằng tôi đang gh/en t/uông dỗi hờn, ánh mắt tràn ngập sự bao dung và bất lực.
Lúc tôi xách vali lướt qua, cậu ta thậm chí còn vươn tay định xách hộ tôi. Nhưng tôi đã né tránh.
Cậu ta cũng không gi/ận, vẫn mặt dày bám theo sau tôi.
Bố mẹ định đuổi theo tôi, nhưng lại bị tiếng khóc của Lâm Kiều Nguyệt c/ắt ngang.
Cô ta khóc càng lúc càng tủi thân, khuôn mặt nhỏ nhắn vùi vào n.g.ự.c mẹ, toàn thân r/un r/ẩy.
"Hu hu hu, bố mẹ ơi, hai người cứ đưa con đến trại trẻ mồ côi đi. Chị không thích con... Con không xứng đáng ở lại ngôi nhà này!"
Bố mẹ dĩ nhiên lại buông lời dỗ dành an ủi, chỉ có Lâm Cẩm Ca không biết vì sao, hiếm khi lại chẳng lên tiếng.
Cố Phi vẫn lẽo đẽo bám sát tôi. Cậu ta ngang nhiên chen lên chiếc xe tôi đang ngồi.
"Sang ngồi xe nhà cậu đi."
"Tại sao? Mình không muốn! Mình muốn đi cùng cậu!"
Cậu ta nghiêng đầu nhìn tôi, để lộ hai chiếc răng khểnh, trưng ra cái bộ dạng mặt dày vô sỉ.
Đầu ngón tay tôi khẽ run lên.
Tôi chợt nhớ ra, kiếp trước cũng như vậy.
Lúc tôi bị tất cả mọi người xa lánh. Người duy nhất không ngả về phía Lâm Kiều Nguyệt, chính là Cố Phi.
Những lúc tôi bị Lâm Kiều Nguyệt vu oan h/ãm h/ại, cậu ta sẽ kiên định đứng sau lưng tôi.
Lúc Lâm Cẩm Ca m/ắng mỏ tôi, cậu ta sẽ cãi lại giúp tôi.
Lúc bố mẹ ngày càng thất vọng về tôi, cậu ta sẽ ôm lấy tôi, nhẹ nhàng an ủi: "Tuế Tuế, đừng sợ đừng sợ, còn có mình mà. A Phi sẽ ở bên cậu.”
“Bọn họ thích em gái cậu hơn, đó là chuyện của bọn họ, mình mãi mãi chỉ thích Tuế Tuế của mình thôi!"
Tôi giống như kẻ c.h.ế.t đuối vớ được khúc gỗ c/ứu mạng duy nhất, càng thêm toàn tâm toàn ý ỷ lại vào cậu ta, tin tưởng cậu ta.
Cho đến ngày sinh nhật mười bốn tuổi của tôi và Lâm Cẩm Ca, Lâm Kiều Nguyệt đột nhiên ngất xỉu không rõ lý do.
Cố Phi khựng người lại. Trước khi mọi người kịp phản ứng, cậu ta đã hất văng tôi ra, ôm gọn lấy Lâm Kiều Nguyệt.
Tên "đại sư" do đích thân cậu ta dẫn đến, ngay trước mặt tất cả mọi người trong bữa tiệc sinh nhật, đã phán rằng tên của tôi đặt không tốt, chèn ép mệnh số của Lâm Kiều Nguyệt, nên mới khiến sức khỏe của cô ta ngày càng sa sút.
Một vị "đại sư" xuất hiện thật tình cờ làm sao.
Một cái cớ thật vụng về làm sao!
Vẻ mặt chấn động và ngượng ngùng của đám đông bạn bè người thân, đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ.
Ai cũng nhìn ra, đây là một màn b/ắt n/ạt và s/ỉ nh/ục nhắm thẳng vào tôi.
Nhưng bố mẹ vẫn không nói hai lời, lập tức đưa tôi đi đổi tên.
Bắt đầu từ ngày đó, cái tên đã gắn bó với tôi 14 năm Lâm An Tuế, hoàn toàn trở thành từ cấm kỵ trong nhà.
Bọn họ gọi tôi là Lâm Hữu Nguyệt.
Hữu Nguyệt...
Cái tên bị đổi đi chỉ vì Lâm Kiều Nguyệt.
Nghe rất hay nhưng tôi không thích.
Cho đến tận lúc c.h.ế.t, tôi vẫn không hề thích!
Chương 11
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 7: Ngoại truyện (Góc nhìn của Tưởng Kiêu)
Chương 18
Chương 5
Bình luận
Bình luận Facebook