Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cầm tấm ảnh đi đến trước mặt Thẩm Việt.
Anh ấy nhận lấy xem trong năm giây, chân mày càng nhíu ch/ặt hơn.
Tôi nhìn chằm chằm vào góc nghiêng của anh ấy: "Ba tháng trước, có người gửi cho tôi ảnh anh và Trần Dữ đi ra từ khách sạn. Anh khoác vai hắn."
Ngón tay Thẩm Việt siết ch/ặt nơi mép ảnh.
Anh ấy nói: "Hôm đó là tiệc tất niên của tập đoàn, Trần Dữ uống say không đi nổi, tôi đưa hắn về phòng."
Dừng một chút, anh ấy nhìn tôi: "Cậu vì chuyện này mà đề nghị ly hôn."
Không phải câu hỏi.
Cổ họng tôi khô khốc: "Chuyện này, cộng thêm bản thỏa thuận đá/nh dấu kia nữa."
Anh ấy đặt tấm ảnh lên đầu gối, giơ tay day day ấn đường.
Anh ấy nói: "Hứa Thư Hoài, tôi chưa từng ký bất kỳ thỏa thuận đá/nh dấu nào, Trần Dữ là thư ký tôi dùng bốn năm nay, chỉ vậy thôi. Tôi không biết cậu đang nói về bản thỏa thuận đá/nh dấu nào — cái thứ cậu nhìn thấy đó, cậu đã thấy ở đâu?"
Tôi nói: "Điện thoại của anh. Chu Thâm Viễn gửi cho anh."
Anh ấy ngước mắt nhìn tôi.
Qua một hồi lâu, anh ấy nói một câu. Giọng rất nhẹ, nhẹ đến mức suýt chút nữa tôi đã không nghe rõ.
Anh ấy nói: "Điện thoại của tôi vốn không bao giờ cho người khác đụng vào, nhưng khoảng thời gian đó tôi đổi máy mới, máy cũ để trong phòng sách không cài mật khẩu."
Tôi sững sờ.
Phòng sách.
Khi Chu Thâm Viễn đến nhà chúng tôi, hắn đã từng vào phòng sách.
Tôi há miệng, cả một chuỗi logic đi/ên cuồ/ng ghép lại trong đầu —
Chu Thâm Viễn dùng điện thoại cũ của Thẩm Việt tự gửi tin nhắn cho mình, hoặc làm giả một đoạn ảnh chụp màn hình hội thoại.
Chu Thâm Viễn quen biết Trần Dữ, chụp một bộ ảnh mờ ảo ở khách sạn rồi gửi ẩn danh cho tôi.
Chu Thâm Viễn luôn "quan tâm" tôi vào lúc mối qu/an h/ệ của chúng tôi mong manh nhất, gửi gắm sự ấm áp, rủ tôi đi ăn.
Sau đó, vào cái đêm chúng tôi ký xong giấy tờ, lại lừa cả hai chúng tôi đến cùng một nơi.
Tay tôi r/un r/ẩy.
Thẩm Việt nhìn tôi, đôi môi mím ch/ặt thành một đường thẳng.
Anh ấy không nói những câu kiểu như "sao cậu không hỏi tôi". Nhưng ánh mắt đó còn nặng nề hơn bất kỳ câu chất vấn nào.
Tôi ngồi xổm xuống, vùi mặt vào giữa hai đầu gối.
Đệt. Hình như, từ đầu đến cuối tôi đều bị người ta dắt mũi đi một vòng trọn vẹn.
Chương 9
8
18
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook