Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đúng vậy, điều nàng nghe được cũng là Ni thị c.h.ế.t không rõ ràng. Cho nên Hoắc thị đã hổ thẹn, day dứt suốt tám năm trời!
Hoắc thị ngẩng đầu lên: "Ta đã tìm thấy t.h.i t.h.ể của nàng ấy."
Tôn Tần đột ngột ngẩng đầu lên!
Hoắc thị nhìn thẳng vào hắn ta: "Hầu gia có vui không?"
Tôn Tần hoàn h/ồn, quát khẽ: "Nàng ấy đã hóa thành xươ/ng trắng, nàng..."
Hoắc thị nói: "Sao chàng biết, ta chỉ vừa mới tìm thấy t.h.i t.h.ể của nàng ấy? Nếu ta nói, những năm nay, ta vẫn luôn thờ cúng cố phu nhân, liệu Hầu gia có cảm thấy an ủi đôi chút không?"
Tôn Tần: "..."
Ta đang ngồi sau bình phong, khẽ mỉm cười.
24.
Tình hình lúc này là như vầy. Hoắc thị chắc chắn đã đi điều tra, nhưng không có quá nhiều bằng chứng. Dù sao t.h.i t.h.ể ta không thể giao cho nàng, mà sự việc đã trôi qua tám năm rồi. Vì vậy, nàng quyết định, lừa gạt hắn ta một phen.
Rất thuận lợi.
Nàng dùng vài câu ngắn ngủi, đã khiến Tôn Tần tin rằng nàng đã tìm thấy t.h.i t.h.ể Ni Hoan từ lâu, chỉ là vẫn luôn nhẫn nhịn không nói ra.
Không chỉ vậy, nàng còn không ngừng kí/ch th/ích Tôn Tần, "Chàng có biế mỗi ngày ta nhìn chàng diễn trò trước mặt ta, giả vờ hối h/ận thâm tình với nàng ấy, ta đều cười nhạo trong lòng không?
"Chàng nói nàng ấy là nha hoàn của chàng, chàng tự hạ thân phận cưới nàng ấy làm thê tử. Nhưng ta sớm đã biết rồi, người ta là nữ t.ử nhà lương dân chính trực, đã cưu mang chàng lúc chàng lưu lạc đầu đường. Nếu không có nàng ấy, chàng sớm đã c.h.ế.t đói bên đường như một con ch.ó rồi!"
"Bình Viễn Hầu, Hầu gia thâm tình lắm thay! Nếu để người khác biết được bộ mặt thật của chàng..."
Tôn Tần nghe đến toát mồ hôi lạnh, liền đ/ập bàn: "Đủ rồi!"
Hoắc thị ho khan hai tiếng, nhìn hắn ta, mỉm cười.
Tôn Tần vừa kinh hãi vừa gi/ận dữ: "Nàng… tiện nhân đ/ộc á/c này! Nếu nàng đã biết từ sớm, những năm nay vẫn luôn giả vờ giả vịt, là vì cái gì?!"
Hoắc thị cười lớn một tiếng: "Hầu gia nên tự hỏi bản thân mình. Ta và chàng tương kính như tân làm phu thê bao năm, ai bảo chàng, được mặt lại còn muốn cả mũi?"
Trong chốc lát, khuôn mặt Tôn Tần dưới ánh nến lúc sáng lúc tối. Hắn ta cũng không dám c.h.ử.i rủa Hoắc thị nữa, chỉ không ngừng tính toán xem phần thắng của mình có bao nhiêu.
Hoắc thị nhìn hắn ta rất lâu, đột nhiên hỏi: "Hầu gia, chàng có từng yêu nàng ấy không?"
Tôn Tần quay mặt đi: "Nàng nói chuyện này làm gì..."
"Có từng yêu không?"
Tôn Tần liếc nàng một cái: "Có yêu, thì sao? Giờ nàng mới là thê t.ử của ta, chúng ta môn đăng hộ đối, là trời sinh một đôi."
25.
Tôn Tần đã thực hiện một màn an ủi dài dằng dặc với Hoắc thị.
Hắn nói: "Thực ra ta đối với nàng là nhất kiến chung tình, chỉ là ta không xứng với nàng, sợ nàng không để tâm đến ta, nên mới bịa đặt ra đoạn cố sự đó, để nàng gh/en t/uông."
Thậm chí hắn còn nói: "Ta đã g.i.ế.c nàng ta rồi, còn không thể chứng minh được lòng ta dành cho nàng sao?"
Hoắc thị lạnh lùng nhìn chàng: "Chứng minh thế nào?"
Tôn Tần: "Cái gì?"
Hoắc thị nói: "Chứng minh việc, đúng là chàng đã g.i.ế.c nàng ấy."
Tôn Tần còn giữ lại một chút cảnh giác, không nói hết toàn bộ. Nhưng hắn ta thú nhận: "Thật ra ý định ban đầu của ta không phải là g.i.ế.c nàng ta, chỉ muốn sai hai người trói nàng ta rồi mang đi rồi cưới gả cho một nhà khác."
Hắn ta nói hắn nghĩ Ni Hoan làm thê t.ử của người khác, tự nhiên cũng sẽ dứt lòng, "Nhưng không ngờ nàng ta tâm cao hơn trời, lại chống cự đến c.h.ế.t, nên mới bị người ta g.i.ế.c..."
Hoắc thị hỏi: "Người ra tay là ai?"
"Hai tên nông phu ở Vọng Cốc Lĩnh."
Hoắc thị rơi vào một khoảng lặng dài.
Tôn Tần chủ động nói: "Phu nhân, hai tên nông phu đó đã bị dã thú c.ắ.n c.h.ế.t rồi, giờ là c.h.ế.t không đối chứng."
Hoắc thị ngơ ngác ngẩng đầu, nhìn về phía bình phong: "Thật sao..."
Tôn Tần nắm lấy tay nàng, nói: "Đương nhiên là thật. Phu nhân, kỳ thực nói rõ ràng như thế này cũng tốt. Phu thê chúng ta, cũng nên thành thật đối đãi."
Hoắc thị nửa cười nửa không nhìn hắn ta.
Tôn Tần lẩm bẩm: "Chúng ta là phu thê bao năm rồi, nàng dù không nghĩ đến Hầu phủ, cũng phải nghĩ đến Cảnh Nhi. Dù sao thì, nàng cũng sẽ không thể có đứa con nào khác nữa."
Hoắc thị: "..."
Tôn Tần nói sau này hắn sẽ thay đổi, nhất định sẽ cùng Hoắc thị sống tốt.
26.
Tôn Tần ở lại đến nửa đêm mới đi.
Ta bước ra từ sau bình phong, nói: "Chắc ngươi sẽ không tin vào lời m/a q/uỷ của hắn ta đấy chứ?"
Hoắc thị vẫn còn đang ngẩn ngơ, nghe ta nói chuyện, đột nhiên ngẩng đầu nhìn ta một cái, "Ta có thể, hỏi ngươi một câu được không?"
Ta: "Ngươi cứ nói."
Hoắc thị hỏi ta, Ni Hoan có từng h/ận Tôn Tần và nàng không.
Ta nhíu mày: "Lúc đầu, là không." Ni Hoan vẫn luôn tự dằn vặt mình, cảm thấy đều là do mình không tốt.
Nàng ấy càng không thể h/ận Hoắc thị, Tôn Tần cũng đã nói: Nàng ấy xuất thân cao quý, nàng không nên tranh giành với nàng ấy.
Hoắc thị nghe xong bật cười, nhưng cười rồi, hốc mắt lại đỏ hoe, "Ngươi có biết Tôn Tần đã nói với ta như thế nào không?"
Hắn ta nói với Hoắc thị, bảo nàng: đừng tranh giành với một người đã c.h.ế.t.
Làm sao để điều khiển thê tử, Tôn Tần đã thấu hiểu tường tận!
"Năm xưa Ni phu nhân trao chân tình cho hắn, hắn lại lấy xuất thân hàn vi khiến nàng tự ti mặc cảm. Quay đầu cưới ta làm thê tử, ta có xuất thân cao quý, hắn lại lấy lý do chưa từng cùng hắn vượt qua hoạn nạn để đả kích ta!" Ni Hoan tự dằn vặt, còn nàng sao lại không tự dằn vặt chứ?
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
10 - END
Bình luận
Bình luận Facebook