Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiêu rồi, hình như bị nam hồ ly đeo bám rồi.
Từ hôm đó trở đi, Văn Ngôn Lễ chẳng buồn về nhà, chẳng tụ tập bạn bè, thậm chí bỏ mặc cả bố mẹ...
Anh đường đường chính chính lảng vảng trong nhà tôi đòi danh phận.
"Hừ, núi không đến với anh, anh sẽ đến với núi. Em không chịu dọn đến nhà anh, đành để anh đến đây nương nhờ vậy."
Văn Ngôn Lễ đặt bàn chải điện cạnh bàn chải của tôi, ngắm đi ngắm lại rồi gật đầu hài lòng.
Tôi dựa vào khung cửa, ngửa mặt nhìn anh, không khỏi buột miệng nói: "Chẳng phải anh từng dạy tôi đấy sao? Đừng để đàn ông dễ dàng chiếm đoạt mình, càng không có được, họ mới càng thích."
Văn Ngôn Lễ khựng lại, có chút cảm giác tự mình đào hố ch/ôn mình.
Bực bội một lát, anh quay đầu đối diện với ánh mắt nghiêm túc của tôi.
Anh lại bày ra vẻ mặt dễ thương khiến người ta mềm lòng, thậm chí giọng điệu còn mang theo vẻ vui mừng như phụ huynh nhìn con cái trưởng thành: "Em nói rất đúng. Yêu đương phải mạnh mẽ, nắm quyền chủ động."
Cuối cùng, anh vẫn không nhịn được mà hôn tôi một cái: "Anh sẽ theo đuổi em, đến khi em hài lòng thì thôi."
Tôi lẩm bẩm: "Nhưng anh đã chiếm đoạt được tôi rồi mà."
Tôi đẩy mặt anh ra xa: "Này người theo đuổi kia, xin hãy chú ý hành vi của mình."
Vừa dứt lời, tên này đã nhanh như chớp "chụt" một cái lên má tôi.
"Danh phận không cho, ít nhất cũng cho chút đãi ngộ chứ."
Tôi đành đứng nhìn anh hí hửng sắp xếp vali nhỏ.
"Lạ thật, chỉ mang từng này đồ thôi sao?"
Văn Ngôn Lễ đường hoàng đáp: "Anh sợ dọn nhiều đồ quá sẽ làm lộ liễu mục đích của mình. Phải từ từ mới được."
Mục đích của anh bây giờ chẳng lẽ còn không lộ liễu sao?
Anh chỉ còn thiếu mỗi bước cưỡng ép tôi đi kết hôn thôi.
Văn Ngôn Lễ đúng là kẻ kỳ lạ, rõ ràng lần đầu chúng tôi gặp nhau ở trường quay Hải Đường đã mây mưa đi/ên cuồ/ng.
Bây giờ lại đòi bắt đầu con đường tình yêu thuần khiết.
Có ngược đời không?
Nhưng tôi phát hiện mình không hề gh/ét cảm giác này.
Bề ngoài Văn Ngôn Lễ thường tỏ ra lả lơi vô trách nhiệm, nhưng chỉ cần có anh ở bên, những u ám trong lòng tôi vì Tô Du dần dần bị xua tan.
Văn Ngôn Lễ xông vào thế giới của tôi bằng thái độ mạnh mẽ, rồi lại âm thầm thấm sâu vào từng ngóc ngách trong cuộc sống tôi.
Nhìn anh treo bộ đồ ngủ lụa vào tủ quần áo của tôi, trái tim tôi như được ngâm trong nước ấm, mềm nhũn hẳn ra.
Vì vậy, tôi nhịn cười, cố ý nghiêm mặt: "Xem thái độ của anh đã."
"Vâng!" Mắt anh bỗng sáng rực.
Hồ ly biến thành cún con rồi.
Nhưng ngay giây tiếp theo, Văn Ngôn Lễ cố ý lục lọi vali, làm bộ mặt khó xử rồi nhìn tôi đầy mong đợi: "Nhưng mà bảo bối ơi… Quên mang đồ lót rồi. Em đi m/ua cùng anh được không?"
Hừ.
Lộ hết chân tướng rồi nhé.
Nam hồ ly gian xảo kia, cuối cùng đuôi cáo của anh vẫn không giấu được mà!
Chương 10
Chương 6
Chương 10.
Chương 7
Chương 5
Chương 15
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook