Đừng Nhặt Bừa Omega Về Nhà

Đừng Nhặt Bừa Omega Về Nhà

2

23/05/2026 20:50

4

Trải qua kỳ phát tình mất kiểm soát ấy, mối qu/an h/ệ giữa tôi và Tống Liên Vũ chung quy cũng đã thay đổi.

Từ mối qu/an h/ệ anh em mà tôi hằng tưởng, đã trở thành mối qu/an h/ệ bạn đời mà Tống Liên Vũ luôn khẳng định.

Ngày tháng cứ thế chậm rãi trôi qua, ngọt ngào như được bọc trong một lớp mật đường.

Thế nhưng, tôi vẫn luôn cảm thấy mọi chuyện thật không chân thực, mọi thứ cứ bồng bềnh như một giấc mơ.

Cho đến một buổi sáng bình thường nọ.

Tống Liên Vũ bỗng nhiên ngất xỉu ngay trước mặt tôi.

Sự việc xảy ra khiến tim tôi như nhảy lên đến tận cổ họng.

Không dám chậm trễ dù chỉ một giây, tôi lập tức lao như bay, đưa cậu ấy đến bệ/nh viện.

Trong lúc chờ đợi kết quả, Tống Liên Vũ vẫn chưa tỉnh lại.

Đầu óc tôi lúc ấy chỉ còn lại sự sợ hãi tột cùng.

Nhưng điều tôi hoàn toàn không ngờ tới chính là...

Báo cáo hiển thị, không phải cơ thể Tống Liên Vũ gặp vấn đề lớn.

Mà là cậu ấy đã mang th/ai.

Kỳ phát tình lần đó, vậy mà lại để lại cho chúng tôi một kết tinh của tình yêu.

Thế nhưng, chưa kịp để tôi thoát khỏi niềm hạnh phúc làm cha, một bản kết quả kiểm tra khác cũng được đưa ra.

Khối m/áu tụ đ/è nén lên dây th/ần ki/nh gây ảnh hưởng đến trí nhớ trong n/ão của Tống Liên Vũ đang dần thu nhỏ lại.

Bác sĩ nói, có thể cậu ấy sẽ sớm khôi phục lại ký ức mà thôi.

Khoảnh khắc ấy, tôi vừa vui mừng lại vừa hụt hẫng.

Tống Liên Vũ lúc mất trí nhớ sẽ thích tôi, sẽ vì có em bé mà vui vẻ.

Nhưng một Tống Liên Vũ khi đã khôi phục ký ức lại là một ẩn số mà tôi không cách nào biết trước.

Tôi gần như đã có thể tiên liệu được.

Một Tống Liên Vũ chân chính, một Tống Liên Vũ vẹn toàn sẽ không bao giờ thích một Beta tầm thường như tôi.

Người như cậu ấy, vốn dĩ phải xứng đôi với một Alpha xuất sắc nhất.

Tôi chỉ có thể ép bản thân không được nghĩ đến chuyện này nữa.

Rồi không ngừng tự nhủ với chính mình.

M/áu tụ tan đi, khôi phục ký ức.

Đây chẳng phải là chuyện tốt đẹp mà hai đứa hằng mong ước hay sao?

Còn về những chuyện khác, tôi không dám nghĩ sâu xa thêm nữa.

Điều duy nhất tôi có thể làm lúc này, chính là đi bước nào hay bước ấy mà thôi.

5

Nhưng tôi cũng không ngờ rằng ký ức của Tống Liên Vũ lại khôi phục nhanh đến thế.

Đúng như những gì tôi từng suy đoán.

Tống Liên Vũ sau khi khôi phục ký ức sẽ không còn thích tôi nữa. Tôi chỉ vừa mới ra ngoài m/ua loại trái cây mà tối qua cậu ấy nói muốn ăn.

Vừa quay về đã liền phát hiện người nhà họ Tống đã đến đón cậu ấy đi.

"Úy tiên sinh, tôi đang hỏi cậu đấy."

Giọng nói của Tống Liên Dật đã kéo tôi trở về với hiện thực.

Tôi mấp máy môi, ánh mắt khóa ch/ặt trên người Tống Liên Vũ.

Gương mặt Tống Liên Vũ không còn nét cười ngọt ngào ngày trước nữa.

Thay vào đó là một sự lạnh lùng đến đ/áng s/ợ.

"Anh." – Cậu ấy lên tiếng, giọng nói thanh lãnh: "Không cần phải nói với anh ta những lời này."

Ánh mắt Tống Liên Vũ rơi trên gương mặt tôi, thần sắc vô cùng nhạt nhẽo.

"Úy Sâm, tôi khôi phục ký ức rồi."

"Chúng ta đến đây là chấm dứt đi."

"Được, tôi biết rồi." – Tôi nghe thấy giọng nói khô khốc của chính mình trả lời.

Đầu ngón tay bấm sâu vào lòng bàn tay, tôi không kìm được mà nhìn về phía vùng bụng vẫn còn bằng phẳng của cậu ấy.

Nơi đó, đang có một đứa trẻ mà chúng tôi chỉ vừa mới biết đến sự hiện diện chưa được bao lâu.

"Nhưng mà, em..."

Cậu ấy thuận theo tầm mắt của tôi, nhìn xuống vòng bụng của mình.

Gương mặt Tống Liên Vũ tràn ngập sự kháng cự.

Bàn tay cậu ấy hờ hững đặt lên bụng, đôi lông mày khẽ nhíu lại.

"Đừng có nghĩ đến việc dùng đứa trẻ này để trói buộc tôi, giữa chúng ta vốn dĩ không có khả năng đó đâu."

"Trở về..."

Cậu ấy dừng lại một chút, giọng nói bỗng chốc hạ xuống vài phần lạnh lẽo.

"Tôi sẽ lập tức xử lý sạch sẽ cái thứ không nên tồn tại này."

Những lời nói lạnh băng của cậu ấy giống như một lưỡi d/ao sắc bén, triệt để đ/âm nát tia hy vọng cuối cùng còn sót lại trong tôi.

Tôi hít sâu một hơi, chậm rãi cúi đầu, nở một nụ cười cay đắng.

"Tôi biết rồi."

"Xin lỗi, ban đầu tôi không nên..."

Còn chưa kịp nói hết câu, anh trai cậu ấy – Tống Liên Dật đã lạnh lùng ngắt lời tôi:

"Đủ rồi, xin lỗi thì có ích gì chứ? Có thể rút lại những tổn thương đã gây ra cho em trai tôi hay sao?"

Không phải vậy.

Tôi đã tổn thương Tống Liên Vũ từ khi nào chứ?

Tống Liên Vũ đã nói với anh trai cậu ấy về tôi như thế sao?

Theo bản năng, tôi đưa mắt nhìn về phía Tống Liên Vũ.

Cậu ấy liền dời mắt đi chỗ khác, thẳng tay vò nát tờ giấy khám th/ai trong tay thành một cục.

"Ở đây có một triệu, coi như là tiền th/ù lao cậu đã chăm sóc cho em trai tôi."

"Còn những thứ khác, cậu đừng có mà vọng tưởng."

Tống Liên Dật khẽ hất cằm, ra hiệu cho trợ lý đưa cho tôi một tấm séc.

Tôi không nhận.

Tấm séc cứ thế rơi bịch xuống đất.

Tống Liên Vũ sâu sắc nhìn tôi một cái, rồi cúi xuống nhặt tấm séc lên, nhét thẳng vào trong lòng bàn tay tôi.

Giọng nói của cậu ấy vẫn mềm mỏng như trước đây.

"Úy Sâm, anh không cần phải làm mình làm mẩy với tiền bạc làm gì."

Một tấm séc nhẹ bẫng.

Vậy mà lại có thể dễ dàng ngh/iền n/át hết thảy những kỷ niệm vụn vặt suốt nửa năm qua của chúng tôi.

Chính vào khoảnh khắc này, tôi chợt bừng tỉnh nhận ra.

Giấc mộng dài hơn nửa năm này, đã đến lúc phải tỉnh lại rồi.

6

Thời gian chớp mắt một cái đã trôi qua bốn năm.

Tôi đã b/án đi căn nhà cũ, chuyển đến một nơi khác để sinh sống.

Bởi vì người hàng xóm là một Alpha gần đây đang đ/au khổ vì tình yêu.

Thế nên cứ hễ tôi vừa tan làm, liền bị gã lôi kéo đi uống rư/ợu cùng.

Suốt cả dọc đường đi, Hà Khâm sau khi say khướt cứ lầm bầm lầu bầu không ngừng, khóc đến mức thương tâm sướt mướt khiến cho người qua đường ai nấy cũng phải ngoái lại nhìn.

Thậm chí, tôi còn cảm nhận được có một ánh mắt cứ bám riết theo hai chúng tôi suốt cả đoạn đường.

Tôi có lệ an ủi gã vài câu, rồi đỡ gã về nhà.

Gã đột nhiên ghé sát vào tai tôi hỏi một câu:

"Úy Sâm, ông không có đối tượng, tôi cũng mất đối tượng rồi."

"Hay là hai đứa mình thử quen nhau xem sao đi?"

Câu nói đó làm tay tôi run lên một cái, suýt chút nữa là để gã ngã rầm xuống đất.

Sau khi tống được người vào trong nhà, tôi thở phào một hơi, quay người đi về nhà mình.

Cửa vừa mới mở ra.

Từ phía sau liền truyền đến một tiếng chất vấn:

"Anh thích Alpha từ khi nào thế?"

Động tác của tôi bỗng khựng lại, tôi mạnh mẽ quay đầu.

Tống Liên Vũ đang đứng dưới ánh đèn mờ ảo, dáng người thanh mảnh, ngũ quan so với trước đây lại càng thêm phần động lòng người.

Cậu ấy hoàn toàn lạc quẻ với phong cách bài trí đơn sơ, giản dị ở nơi này.

Chạm phải ánh mắt lạnh lùng của cậu ấy, lồng ng/ực tôi như bị một thứ gì đó va mạnh vào.

"... Sao em lại ở đây?"

Cậu ấy không trả lời, từng bước từng bước ép sát về phía tôi.

"Tôi hỏi anh đấy, anh đổi khẩu vị từ bao giờ thế?"

Danh sách chương

2 chương
2
23/05/2026 20:50
0
1
23/05/2026 20:49
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu