Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đồng nghiệp trong gara cũng từng nhìn thấy tin tức của em.
“Hồi trước thằng bé hay tới đưa cơm cho cậu, rồi ngồi trong góc ngoan ngoãn làm bài. Giờ nhìn khác hẳn, đúng chất thiếu gia thật. Đúng là có tiền nuôi người.”
Tôi chỉ cười cho qua.
Thật ra không phải tiền thay đổi em.
Mà là ký ức.
Em đã hoàn toàn nhớ lại mình là ai, trở về làm thiếu gia nhà họ Tạ.
Tạ Lẫm Chi.
Còn cái tên Bùi An dường như chỉ thuộc về những năm tháng em từng ở bên cạnh tôi.
Hai năm trôi qua.
Lại một mùa hè.
Gara có chương trình tới trụ sở thành phố S đào tạo. Trước kia tôi chưa từng đăng ký vì không yên tâm để Bùi An ở nhà một mình.
Năm nay, tôi lại tự mình nộp đơn.
Không phải vì muốn gặp em.
Ít nhất tôi luôn tự nói với mình như vậy.
Tôi chỉ muốn nhìn thành phố nơi em đang sống, xem đường phố ở đó thế nào, thời tiết ra sao, xem nơi ấy có thật sự tốt giống như tôi từng tưởng tượng hay không.
Nhưng ngày đào tạo, tôi vẫn gặp Bùi An.
Tôi vừa trượt từ dưới gầm xe ra, quần áo còn dính đầy dầu máy thì một đoàn người đi ngang qua.
Bùi An đứng ở giữa.
À không.
Tạ Lẫm Chi.
Em mặc vest, vai rộng, dáng người cao, khí chất lạnh nhạt. Mấy người lãnh đạo đi xung quanh đều rất cẩn thận.
Em nghiêng đầu, ánh mắt lướt qua tôi.
Nhạt tới mức giống như đang nhìn một người chưa từng quen.
Tim tôi lập tức thắt lại.
Trước kia mỗi lần nhìn tôi, mắt Bùi An luôn sáng. Ngay cả khi gi/ận cũng chưa từng lạnh lùng như vậy.
“Bùi Nghiễn.”
Đồng nghiệp gọi khiến tôi mới hoàn h/ồn.
“Cậu làm sai rồi. Hôm nay sao thế? Trước kia cậu học nhanh lắm mà.”
“Có lẽ tối qua không ngủ ngon.”
Tôi đặt dụng cụ xuống.
“Tôi ra ngoài hút t.h.u.ố.c một lát.”
Vừa tới cửa đã nhìn thấy Bùi An đang đứng nói chuyện với lãnh đạo.
Một trợ lý bưng hai ly cà phê đi tới, không chú ý dưới chân nên bị chiếc cờ lê làm vấp. Cả người lập tức mất thăng bằng, đổ thẳng về phía Bùi An.
Cơ thể tôi phản ứng nhanh hơn đầu óc.
“Bùi An!”
Tôi lao tới.
Trợ lý ngã đ/è lên ng/ười tôi, hai ly cà phê đ/á gần như đổ hết vào cổ áo. Lưng tôi va mạnh xuống nền, cả người lạnh tới mức run lên.
Trợ lý vội vàng bò dậy, miệng liên tục nói gì đó, nhưng tôi chỉ nghe thấy âm thanh mơ hồ.
Máy trợ thính đã rơi mất.
Tôi vừa định tìm thì một bàn tay đã chạm lên tai, chiếc máy trợ thính được nhét lại đúng vị trí.
Âm thanh xung quanh lập tức trở về.
Tiếng xin lỗi của trợ lý, tiếng máy móc trong gara, tiếng thở của mọi người, cả tiếng tim tôi đang đ/ập ngày càng nhanh.
Sau đó là giọng Bùi An.
Rất lạnh.
“Vừa rồi anh gọi tôi là gì?”
Tôi ngẩng lên.
Em đứng trước mặt, bàn tay còn đang kiểm tra máy trợ thính giúp tôi. X/ác nhận không hỏng, em mới buông tay.
“Tôi tên Tạ Lẫm Chi. Sau này đừng gọi nhầm.”
Tôi vốn rất chịu đ/au, nhưng câu ấy lại khiến cả người đ/au hơn cả cú ngã vừa rồi.
Đúng.
Không còn Bùi An nữa.
Chỉ có Tạ Lẫm Chi.
Tôi liên tục tự nhắc mình như vậy, nhưng vẫn không nhịn được nghĩ rằng nếu là Bùi An ngày xưa, nhìn thấy tôi bị ngã thế này, chắc em đã sốt ruột tới đỏ mắt.
Trợ lý áy náy đến mức nhất định kéo tôi tới b/ệnh viện kiểm tra. Rõ ràng chỉ có vài vết trầy và bầm tím, anh ta vẫn đưa tôi về tận khách sạn mới chịu yên tâm.
Tôi còn thầm nghĩ trợ lý nhà giàu đúng là quá có trách nhiệm.
Sau đó, khóa đào tạo từ ba ngày bị kéo dài thành một tuần vì đợt khảo sát chưa đạt yêu cầu.
Mấy ngày ấy Bùi An thường xuyên xuất hiện.
Tôi vừa muốn né em, lại vừa không nhịn được muốn nhìn thêm một chút.
Ngày cuối có tiệc liên hoan.
Tôi vốn tưởng chỉ có nhân viên đào tạo, không ngờ em cũng tới.
Mấy lãnh đạo ngồi kín hai bên, còn Bùi An trông rất mất kiên nhẫn, liên tục nhìn về phía cửa.
Tôi vừa hay ngồi đúng hướng ấy.
Mỗi lần em nhìn sang, tôi lại vội quay đi rồi uống rư/ợu để che giấu.
Rư/ợu hôm đó hậu kình rất mạnh, chẳng bao lâu tôi đã say. Một khi say, tôi cũng chẳng còn biết né tránh.
Lúc Bùi An lại nhìn sang, tôi cứ thế nhìn thẳng vào em.
Hai ánh mắt chạm nhau.
Em nhíu mày.
Sau đó đứng dậy nói phải đi.
Tôi lập tức cúi đầu, trong lòng chỉ còn một suy nghĩ.
Có phải vì không muốn nhìn thấy tôi nên em mới đi sớm?
Mắt tôi chua xót, chỉ có thể giả vờ nghịch điện thoại để che giấu sự chật vật.
Cho đến khi đồng nghiệp ngồi cạnh chọc vai, tôi mới ngẩng lên.
Bùi An đang đứng ngay bên cạnh.
“Anh đưa tôi về.”
Có người lập tức muốn lấy lòng.
“Anh ấy uống rư/ợu rồi. Tôi chưa uống, để tôi đưa Tạ tổng về.”
Bùi An chẳng thèm nhìn người kia, từ đầu tới cuối chỉ nhìn tôi.
“Bùi Nghiễn.”
Lần đầu tiên em gọi cả họ tên tôi.
Trước đây luôn là “anh”, có lúc làm nũng còn kéo dài giọng gọi “anh ơi”.
Tôi cứng nhắc đứng dậy.
“Được, Tạ tổng.”
Ra ngoài, gió thổi khiến đầu càng choáng.
Tôi lấy điện thoại muốn gọi tài xế giúp em nhưng nhập mật mã mấy lần đều sai.
Bùi An mất kiên nhẫn gi/ật lấy.
“Mật mã.”
“0603.”
Ngày tôi nhặt được em.
Bàn tay Bùi An dừng lại trong một thoáng, sau đó vẫn nhập mật mã mở khóa. Em nhìn màn hình vài giây rồi trả điện thoại.
“Khách sạn gần, đi bộ là được.”
Tôi gật đầu.
Nhưng càng đi càng choáng, cuối cùng suýt ngã xuống đất.
Một tiếng thở dài vang lên.
Bùi An giữ lấy vai tôi, khiến cả người tôi lập tức dựa vào em.
Mùi hương quen thuộc khiến ký ức trở nên hỗn lo/ạn.
Tôi dường như lại quay về tối hai năm trước, khi Bùi An nắm tay đưa tôi về nhà.
Không biết lấy đâu ra can đảm, tôi lại đưa tay nắm lấy em.
Bùi An khựng lại.
Em không rút tay, nhưng cũng không nắm lại.
Tôi vốn tưởng mình đang đưa em về, đến lúc đứng trước cửa mới nhận ra đây là phòng khách sạn của tôi.
8
Chương 12
Chương 15
8
Chương 5
Chương 13
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook