Tôi nhớ rõ, khi chúng tôi đăng ký kết hôn là năm thứ tư đại học, khi đó chúng tôi chỉ m/ua được chiếc nhẫn bạc không có họa tiết.
Anh ấy nói, đợi sau này anh ấy có tiền rồi sẽ m/ua cho tôi nhẫn kim cương thật lớn.
Còn anh ấy thích đ/á quý màu đen, anh ấy muốn đeo nhẫn cưới làm bằng đ/á quý màu đen.
Lời hứa này, sau này đã có người hoàn thành cùng anh ấy.
Tôi cúi đầu, nghĩ mãi, nghĩ mãi, cuối cùng tôi cũng thừa nhận.
Mẹ kiếp! Tim vậy mà còn biết đ/au!
Phì...
Giang Yến đột nhiên bật cười.
Tôi không nhịn được mà hỏi: "Anh cười cái rắm gì đấy?"
Anh ấy trả lời: "Cười em, bảy năm không gặp mà em đã biến thành như này?"
"Lâm Thanh Thanh, tôi từng nói, sẽ có một ngày em sẽ hối h/ận vì đã bội tình bạc nghĩa với tôi!"
Tôi hừ lạnh.
Giám đốc Giang, anh đừng đắc ý quá sớm.
Đợi hai ngày nữa thôi, anh sẽ phải gi/ật mình hoảng hốt, còn phải khách khí gọi tôi một tiếng đội trưởng Lâm đấy!
Nhưng hiện giờ, nh/ục nh/ã khi đối diện với chồng cũ tôi cũng chỉ có thể tiếp tục chịu đựng mà thôi.
Giang Yến khom lưng, đột nhiên áp sát tôi.
"Hối h/ận rồi phải không? Kẻ t/âm th/ần nhà em..."
Làm nh/ục bệ/nh nhân t/âm th/ần tôi xong.
Sau đó, nhân lúc không có ai, anh nghiêng đầu lén hôn tr/ộm tôi.
"Không sao cả. Cho dù em có bệ/nh tôi vẫn sẽ yêu em."
"..."
Vừa đ/ấm vừa xoa khiến tôi có chút mơ hồ làm tôi bị hôn một cách bất ngờ không kịp phòng bị!
"Bốp!!!"
Tôi cũng bất ngờ... cho anh ấy một cái t/át thật kêu!!!
Hôn tôi!
Giang Yến, anh dựa vào đâu chứ?
Bình luận
Bình luận Facebook