THỢ GIẤY ÂM GIAN: TRANG PHỤC CỔ ĐOẠT HỒN

THỢ GIẤY ÂM GIAN: TRANG PHỤC CỔ ĐOẠT HỒN

Chap 2

14/04/2026 15:37

Tôi tên Ngô Du, là một Âm Chỉ Tượng (thợ giấy Âm gian - người làm vàng mã), giao tiếp Âm Dương bằng kỹ thuật làm đồ giấy.

Hai ngày trước, người bạn cố tri của tiền bối tôi là Lâm Đạo trưởng tìm đến tôi.

“Ngô Du, lão đạo xin cháu giúp một việc.”

Tôi sửng sốt ba giây, vì sự khách sáo hiếm có này của ông, “Cụ ơi, cụ cứ nói ạ.”

Ông vuốt râu, “Có một vị thiện tín quen biết liên hệ với tôi, con gái cô ấy đột nhiên hôn mê bất tỉnh vào hai ngày trước, đã tìm hết bác sĩ cũng không có tác dụng…”

“Cô ấy nghi ngờ có tà vật quấy phá, muốn lão đạo đến xem cho rõ ngọn ngành. Nhưng gần đây lão đạo thật sự không thể dứt thân…”

Tôi hiểu rồi, muốn tôi thay ông cụ đi một chuyến đây mà. Tôi hỏi ông: “Vậy cụ có manh mối gì không ạ?”

Lâm Đạo trưởng lắc đầu, “Chuyện này, chưa tận mắt thấy thì làm sao mà phán đoán? Chỉ biết cô gái đó trước khi xảy ra chuyện, có thử mặc đồ cổ điển đã m/ua trên mạng. Nhưng chiếc áo này có vấn đề hay không thì khó nói.”

Tôi suy nghĩ một lát rồi nói, “Cụ ơi, vị thiện tín của cụ là người như thế nào, cụ tiết lộ chút thông tin nội bộ đi ạ.”

Ông nheo mắt cười, ung dung nhả ra tám chữ, “Gia đình tích đức, làm thiện bố thí.”

Tôi tự tổng kết trong lòng: là một người có tiền lại hào phóng.

Thế là tôi thăm dò: “Vậy cháu tám cụ hai nhé?”

Lâm Đạo trưởng lắc đầu, “Cho dù không giải quyết được, nể mặt lão đạo cũng có sáu chữ số đấy. Chia bốn - sáu, lão đạo bốn cháu sáu.”

Tôi: …

Tuy không phục, nhưng ông cụ là tiền bối, hơn nữa chuyện Thất Tinh Phản Sinh Thuật trước đây, tôi còn n/ợ ông cụ một ân tình. Bất đắc dĩ, tôi cũng đành đồng ý. Sau đó thu xếp hành lý lên đường đến Lạc Dương – nơi chủ sự đang ở.

Trước khi đi, có lẽ vì tiền hoa hồng quá nhiều, ông cụ sợ tôi làm việc qua loa, đặc biệt tặng tôi một lá bùa hộ mệnh, “Ngô Du à, cháu đừng cảm thấy thiệt thòi. Lá bùa này của lão đạo, biết bao người c/ầu x/in cũng không được đâu!”

Tôi vừa đeo lá bùa lên người, vừa rất ra vẻ bĩu môi. Đồ vật do Lâm Đạo trưởng ra tay, tất nhiên là hàng tốt. Nhưng một thứ có thể vẽ ra hàng chục lá trong một giờ, dù tốt đến mấy cũng không bằng hai phần lợi nhuận bị c/ắt đi chứ!

4.

Một phi vụ có sáu chữ số ngay chuyến đi đầu, quả nhiên không dễ dàng giải quyết.

Khách hàng của Lâm Đạo trưởng - Trần Lệ Bình, là một người phụ nữ sắc sảo.

Hai mươi hai năm trước, trong bối cảnh phong tục còn bảo thủ, bà bất chấp sự phản đối của họ hàng bạn bè, kiên quyết ly hôn với người chồng cũ không có tiếng nói chung. Vì điều này, toàn bộ người nhà mẹ đẻ đều tuyệt giao với bà.

Nhưng Trần Lệ Bình không hề bận tâm. Bà dứt khoát giao Thư Anh còn đỏ hỏn cho chồng cũ, rồi quay đầu lao vào làn sóng kinh doanh thị trường.

Mười lăm năm trước, Trần Lệ Bình thành công trong kinh doanh, vì chồng cũ không cho phép bà gặp Thư Anh, bà quyết định nhận nuôi đứa trẻ mồ côi tên Trần Niệm.

Mười năm trước, công việc kinh doanh của Trần Lệ Bình mở rộng hơn, chạm đến thời trang, ẩm thực, thiết bị gia dụng, bất động sản… Người nhà họ Trần vốn còn giữ kẽ cuối cùng cũng không kiềm chế được, gửi con gái của anh trai Trần Lệ Bình là Trần Vi đến. Vì tình thân huyết thống, Trần Lệ Bình không từ chối.

Đến hai năm gần đây, chồng cũ của Trần Lệ Bình cũng hóa giải hiềm khích với bà, đồng ý cho Thư Anh qua lại với bà. Đến đây, thế cục ba phần thiên hạ trong biệt thự của Trần Lệ Bình đã định.

Trong phòng khách biệt thự.

Trần Lệ Bình hỏi tôi, “Ngô Đại sư, cô thấy bước tiếp theo chúng tôi nên làm thế nào?”

Mặt bà hầu như không biểu cảm, trang điểm tỉ mỉ, tràn đầy uy nghiêm của người bề trên. Nhưng cách xưng hô lại rất khách sáo.

“Nếu thực sự khó giải quyết, có cần hỏi ý kiến Lâm Đạo trưởng một chút không?”

Mặt tôi nóng bừng, cố gượng cười nói, “Bà chủ Trần cứ yên tâm, tôi đã có manh mối rồi…” Manh mối cái q/uỷ!

Mặc dù cửa hàng trực tuyến Yên Hí quả thực kỳ lạ. Nhưng chiếc áo Thư Anh m/ua hoàn toàn không có vấn đề.

Tôi cũng nhờ người tra xét về Yên Hí. Ngoại trừ số lượng người tham gia bảo hiểm của công ty quá ít, cửa hàng này không có bất kỳ điểm bất thường nào khác.

Tôi từng nghĩ rằng sự quái dị của chiếc áo có thể biến mất theo thời gian, nên đã m/ua chiếc áo khoác màu vàng gừng này từ Yên Hí một lần nữa. Nhưng nó quả thực chỉ là một chiếc áo bình thường, không thể hại người.

Đến đây, tôi đã hết manh mối.

Đối với lời thoái thác của tôi, Trần Lệ Bình đương nhiên là không tin. Bà khoanh tay ngồi thẳng trên ghế sofa, vẻ mặt đã lạnh như băng.

Đang lúc khó xử, Trần Niệm, con nuôi mười tám tuổi của Trần Lệ Bình, cầm một hộp chuyển phát nhanh bước vào, “Chị Ngô Du, chuyển phát nhanh của chị này.”

Trần Niệm cao ráo, tươi sáng, ngoan ngoãn lễ phép. Tôi cười nhận hộp chuyển phát nhanh, “Cảm ơn.”

Trần Niệm lại chào Trần Lệ Bình và Trần Vi, “Mẹ, chị Vi Vi.”

Trần Lệ Bình gật đầu.

Trần Vi liếc mắt một cái, khịt mũi một tiếng kh/inh khỉnh.

Tôi nhìn nhãn trên hộp chuyển phát nhanh: “Người gửi, Yên Hí?” Quần áo đã gửi đến rồi mà, sao còn có nữa?

Tôi lòng đầy thắc mắc, nhanh chóng bóc hộp chuyển phát nhanh.

Bất chợt, một luồng ánh sáng trắng b.ắ.n ra từ trong hộp, lao thẳng vào giữa trán tôi.

Danh sách chương

4 chương
14/04/2026 15:37
0
14/04/2026 15:37
0
14/04/2026 15:37
0
14/04/2026 15:37
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu