Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Cá Ngừ Vượt Đại Dương
- CẬN VỆ VỤNG VỀ
- Chương 5
Tôi không nhìn thấy gì nữa rồi.
Điện thoại vang lên trong phòng ngủ, là nhạc chuông riêng biệt của Lệ Minh Xuyên. Tôi lảo đảo bước ra ngoài, nhưng lại giống như con ruồi không đầu va đ/ập khắp nơi. Đầu đ/au không chịu nổi, cuối cùng tôi ngã quỵ trên thảm, không sao bò dậy nổi.
Cửa phòng bị mở ra, có người bước nhanh vào tóm lấy tôi kéo dậy, "Gọi điện không nghe, nằm dưới đất giả c.h.ế.t à?!"
Lệ Minh Xuyên thoáng thấy tờ thư trên bàn: "Thư từ chức?!"
Sau tiếng giấy bị x/é nát, những mảnh vụn rơi lả tả trên người tôi. Anh gi/ận dữ đến cực điểm, ngón tay như muốn lún sâu vào bắp vai tôi: "Trần Sênh, rốt cuộc cậu đang làm cái gì thế hả?!"
Tôi ngơ ngác mở mắt, không kìm lòng được mà trong bóng tối tìm lấy gương mặt anh để vuốt ve. Đường xươ/ng hàm góc cạnh, râu lởm chởm hơi nhột, đôi lông mày và mắt có khung xươ/ng tuyệt mỹ. Thì ra, gương mặt của người tôi yêu khi chạm vào là cảm giác như thế này.
Cổ họng nghẹn đắng, mắt mũi cay nồng. Tôi tuyệt vọng nâng lấy mặt anh, run giọng nói: "Lệ Minh Xuyên, thả tôi đi đi."
7.
Tôi muốn nói lời từ biệt. Một lời từ biệt kịp thời và đàng hoàng. Nhưng Lệ Minh Xuyên hoàn toàn không cho tôi cơ hội đó. Anh vác tôi lên, ném mạnh xuống giường. Giây tiếp theo, anh đ/è lên ng/ười tôi.
Anh nghiến răng, từng chữ mang theo cơn thịnh nộ mất kiểm soát: "Đừng hòng! Trần Sênh, cả đời này cậu phải thuộc về tôi!"
Sự vùng vẫy trong bóng tối chẳng khác nào châu chấu đ/á xe. Tôi chìm nổi trong cơn đ/au vô tận, bên tai là lời thì thầm kèm theo hơi thở dồn dập của Lệ Minh Xuyên: "Đây chính là điều cậu muốn, đúng không?"
Không, không nên như thế này. Tôi lắc đầu trong cơn mơ hồ, nhưng bị anh phớt lờ.
"Trao hết cho em, A Sênh… Những gì em muốn, tôi đều sẽ trao cho em..."
"Vậy thì thả tôi đi." Tôi buông làn môi dưới đã chảy m.á.u đầm đìa, lên tiếng: "Tôi chỉ muốn đi. Lệ Minh Xuyên, thả tôi ra."
Anh dừng lại, toàn bộ cơ bắp trên người đều r/un r/ẩy trong sự nhẫn nhịn: "Em đã nói sẽ mãi mãi ở bên cạnh tôi, quên rồi sao?"
Tất nhiên là không quên. Khi đó ba mẹ anh vừa qu/a đ/ời, tập đoàn đối thủ và các cổ đông cũ của Lệ thị đều như bầy linh cẩu thèm thuồng, h/ận không thể để Lệ Minh Xuyên mất mạng ngay lập tức để xâu x/é miếng mồi b/éo bở là nhà họ Lệ.
Tôi không dám rời xa Lệ Minh Xuyên lấy một giây, liên tục x/á/c nhận môi trường, vật che chắn, điểm m/ù của tầm nhìn, theo thói quen phác họa sẵn các yếu tố nguy hiểm và đường lui trong lòng. Để rồi khi nguy hiểm ập đến, tôi sẽ là người đầu tiên chắn trước thân hình Lệ Minh Xuyên.
Đêm trước khi việc thừa kế cổ phần có hiệu lực, chúng tôi gặp một vụ t.a.i n.ạ.n xe hơi nghiêm trọng. Trong khoang xe mất lái lộn nhào, tôi dùng cả thân mình bảo vệ Lệ Minh Xuyên, giữ lấy mạng sống cho anh. Xe rò rỉ xăng, mắt thấy sắp n/ổ tung, còn tôi bị một đoạn thép xuyên qua n.g.ự.c găm ch/ặt vào trong xe, không thể nhúc nhích, "Thiếu gia... đừng quan tâm tôi nữa, mau đi đi!"
Anh bướng bỉnh ôm lấy tôi, đôi mắt đỏ hoe lắc đầu: "Tôi chỉ còn em thôi, A Sênh. Đừng c.h.ế.t, c/ầu x/in em..."
Đội c/ứu hộ muốn c/ắt thanh thép. Giọng Lệ Minh Xuyên rất hung dữ, nhưng bàn tay nắm lấy tay tôi lại run bần bật: "Trần Sênh, tôi muốn em thề là sẽ không c.h.ế.t, thề rằng em sẽ mãi mãi ở bên cạnh tôi!"
Tôi cố gượng dậy một chút tinh thần, giọng yếu ớt: "Được, em... không c.h.ế.t, mãi mãi... bên cạnh anh."
Nhưng mà, ai mà không phải c.h.ế.t chứ? Tôi không nhìn thấy gì, nhưng trước mắt lại hiện lên dáng vẻ của Lệ Minh Xuyên ngày hôm đó. Đồ ngốc. Lần này, anh thật sự sắp mất tôi rồi...
Lệ Minh Xuyên, tôi sắp c.h.ế.t rồi. Khi không kìm lòng được muốn nói ra tất cả, anh lại đứng dậy nói: "Cậu không nghĩ là tôi sẽ chấp nhận lời tỏ tình của cậu, rồi kết hôn với cậu chứ?"
Anh thong thả mặc quần áo, giọng điệu là sự bình tĩnh sau cơn gi/ận dữ tột cùng: "Trần Sênh, cậu nghĩ nhiều quá rồi. Đừng vì cậu đã c/ứu mạng tôi vài lần mà tưởng rằng mình quan trọng đến thế. Nhặt cậu về nhà, nuôi cậu khôn lớn, chẳng phải là để cậu làm những việc này sao?"
Một luồng khí lạnh lan tỏa từ xươ/ng tủy ra khắp cơ thể, đầu ngón tay tôi buông thõng bên mép giường r/un r/ẩy. Rồi tôi gắng sức cuộn tròn cơ thể lạnh giá lại, giọng khàn đặc đáp: "Vâng."
Trái tim đã tê liệt rồi, hóa ra cảm giác lòng c.h.ế.t lặng là như thế này. Vậy khi tôi c.h.ế.t đi, có phải cũng sẽ không còn cảm thấy đ/au nữa không?
8.
Từ ngày đó, tôi bị Lệ Minh Xuyên nh/ốt vào một căn biệt thự ven biển đã bỏ hoang từ lâu. Mỗi ngày đều có dì giúp việc đến đúng giờ chăm sóc ăn uống sinh hoạt của tôi.
Thỉnh thoảng tôi đột ngột khôi phục thị lực, rồi lại đột ngột m/ù lòa lần nữa. Khi những vết bầm tím do ngã không thể che giấu được nữa, dì giúp việc đã gọi điện cho Lệ Minh Xuyên: "Lệ tổng, sức khỏe của cậu Trần có vẻ ngày càng tệ đi, Ngài nên đưa cậu ấy đến bệ/nh viện khám xem sao."
Tiếng nhạc ồn ào đầu dây bên kia đột ngột dừng lại, giọng Lệ Minh Xuyên hờ hững: "Giả vờ thôi, cậu ta chỉ là quá rảnh rỗi. Vết thương lành hẵn rồi, hôm nay thả cậu ta ra đi..."
Vế sau bị che lấp trong tiếng nhạc vừa vang lên lại, tôi nghe không rõ.
Cánh cửa biệt thự cuối cùng cũng mở ra, tôi trở về nhà cũ nhà họ Lệ vào buổi chiều tà. Từ biệt thì không cần thiết, nhưng tôi cần mang đi một thứ.
Bình luận
Bình luận Facebook