Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 25: Đừng sợ, tôi sẽ không cắn em.

10/04/2026 23:45

Buổi tối tắm rửa xong, Khương Miểu một mình ở trong phòng chơi game.

Cậu với Trì Thư dạo này đang mê mẩn một trò chơi mô phỏng nấu nướng, khó khăn lắm mới thi xong nên hai đứa lao vào chơi lấy chơi để, từ lúc ăn cơm tối xong là "cày" tới tận bây giờ.

Khương Miểu chơi đến quên cả thời gian, lúc Phó Thời Dục đẩy cửa bước vào, cậu vẫn còn đang luống cuống tay chân bưng bê món ăn trên màn hình.

"Để tôi thái cá, tôi thái cá cho, mau lên món đi không là quá giờ mất..."

Phó Thời Dục vừa vào cửa đã nghe thấy đủ loại âm thanh hiệu ứng hỗn lo/ạn cùng tiếng hò hét của Khương Miểu. Chú tiến lại gần hỏi: "Đang chơi gì thế?"

Khương Miểu chẳng rảnh mà quay đầu lại, đôi mắt chỉ dám liếc xéo lên trên một cái rồi đáp: "Cháu đang chơi game với Tiểu Trì ạ."

"Bây giờ đã 11 giờ rồi."

"Hả, 11 giờ rồi ạ?" Khương Miểu tranh thủ liếc nhìn đồng hồ, "Cho cháu chơi thêm chút nữa đi mà, nửa tiếng nữa thôi được không chú?"

Phó Thời Dục không trả lời.

Khương Miểu vốn là kiểu người cực kỳ biết điều, lập tức hạ giọng xuống nài nỉ: "Cháu xin chú đấy, chơi một tẹo nữa thôi."

Trong TV truyền ra giọng của Trì Thư: "Có phải Phó tiên sinh tới không?"

Khương Miểu trả lời: "Ừ, chú ấy bảo tớ đi ngủ."

"Hả...? Hai người... ngủ chung à?"

Trì Thư vừa hỏi, Khương Miểu mới sực nhớ ra mình vẫn chưa kể chuyện này cho bạn nghe.

"À, ừ, thì... đúng rồi, tớ... Kìa kìa cậu nhìn món của cậu đi kìa, cậu để cá lên bát cơm đi!"

Trì Thư bừng tỉnh, hét lớn: "Cậu mau lên món đi!"

...

Hai đứa lại cuống cuồ/ng chơi tiếp, hoàn toàn quên mất Phó Thời Dục đang đứng bên cạnh.

Khương Miểu tắm xong không mặc quần dài, bên dưới chiếc áo thun trắng rộng thùng thình là đôi chân trần, cứ thế đung đưa hai ống chân trắng bóc ngồi trên sofa. Phó Thời Dục ngồi xuống bên cạnh cậu, ánh mắt dừng lại trên đôi chân thon dài, cân đối ấy.

Khương Miểu phát hiện ra ánh mắt của Phó Thời Dục, liền hỏi: "Hay là chú ngủ trước đi ạ? Cháu chơi một lát nữa là ngủ ngay."

Phó Thời Dục hỏi vặn lại: "Thế còn pheromone, định bỏ cuộc à?"

Khương Miểu suýt chút nữa thì quên khuấy mất vụ pheromone.

Cậu hiện giờ là một "trái chuối" thân bất do kỷ, bị quản chế bởi pheromone của "ngài táo", không thể không tuân theo mệnh lệnh đi ngủ của ngài ấy.

Nhưng mà cậu thật sự rất muốn chơi game.

Nghĩ đoạn, Khương Miểu nhỏ giọng gọi: "Phó Thời Dục..."

Đây là lần đầu tiên cậu gọi thẳng tên của Phó Thời Dục, bằng một tông giọng gần như là van nài.

Phó Thời Dục im lặng một chút, mím môi rồi bảo: "Em chơi tiếp đi."

"Yeah! Chú là tốt nhất."

Khương Miểu yên tâm chơi game, Phó Thời Dục ngồi cạnh cậu, tuy chẳng hiểu nổi hai cái nhân vật nhỏ xíu trên màn hình đang bận rộn cái gì nhưng chú vẫn kiên nhẫn và tĩnh lặng ngồi xem.

Khương Miểu khi chơi game nói cực kỳ nhiều, cứ líu lo mãi không thôi. Nói đến mệt thì cậu đưa tay ra, sai bảo Phó Thời Dục đi lấy nước cho mình uống.

Lúc Phó Thời Dục đứng dậy đi lấy nước, Trì Thư ở đầu dây bên kia hạ thấp giọng hỏi: "Cậu dám sai bảo Phó tiên sinh như thế luôn hả?"

Khương Miểu tò mò hỏi lại: "Sao cơ?"

"Thì cũng không hẳn là sao, dù sao thì hai người cũng kết hôn rồi..."

Vừa dứt lời thì Phó Thời Dục bưng ly nước quay lại, đặt cạnh tay Khương Miểu rồi dặn: "Sắp ngủ rồi, uống ít thôi."

Khương Miểu ngoan ngoãn đáp: "Vâng ạ."

Hai đứa chơi thêm nửa tiếng nữa, đến tận 11 giờ rưỡi, Khương Miểu mới tự giác đặt tay cầm xuống: "Không chơi nữa, tớ đi ngủ đây."

Trì Thư biết Phó Thời Dục đang đợi Khương Miểu nên cũng rất hiểu chuyện: "Tớ cũng đi ngủ đây, bái bai Miểu Miểu."

"Bái bai Tiểu Trì."

Màn hình im bặt, Khương Miểu tắt máy, ngửa người ra sau rồi vươn vai một cái thật dài: "A, buồn ngủ quá đi mất."

Phó Thời Dục đặt chén trà xuống, nói: "Đến giờ ngủ rồi."

Khương Miểu ngả nghiêng người dựa vào Phó Thời Dục, nghĩ ngợi một hồi rồi ngước lên hỏi: "Chú bế cháu qua giường được không?"

"Sao tự nhiên lại muốn bế?"

“Tôi mệt sao? Em nên tự xem lại mình đi thì hơn, lần trước rõ ràng là em ôm tôi cơ mà.”

“Lần trước ạ?” Chắc hẳn là đang nhắc đến cái lần Khương Miểu bị trẹo chân đó.

Khương Miểu vốn dĩ từ nhỏ đã rất giỏi cái trò được đằng chân lân đằng đầu, mà Phó Thời Dục dạo gần đây thì đã được trải nghiệm sâu sắc điều đó. Khương Miểu cứ chớp chớp đôi mắt nhìn chú, khiến Phó Thời Dục chỉ biết bất đắc dĩ đứng dậy, bước đến trước mặt cháu, khom lưng vươn tay ra: “Tới đây.”

Khương Miểu dang rộng hai tay ôm lấy cổ Phó Thời Dục, ngay sau đó cảm thấy thân mình nhẹ bẫng, cả người đã được chú bế ngang lên. Tay Phó Thời Dục đỡ chắc lấy đùi Khương Miểu, lúc này cháu mới hậu tri hậu giác nhớ ra mình không có mặc quần.

“……”

Thấy người trong lòng bỗng cứng đờ lại, Phó Thời Dục hơi rũ mắt hỏi: “Sao thế?”

Khương Miểu lắc đầu, cố làm ra vẻ như không có chuyện gì: “Không có gì đâu chú…”

Nhưng càng cố tỏ ra không quan tâm thì sự chú ý của Cậu lại càng tập trung vào bàn tay đang bế mình kia. Tay của Phó Thời Dục gần như không có vết chai, lòng bàn tay khô ráo ấm áp, năm ngón tay thon dài hữu lực. Khương Miểu thậm chí có thể cảm nhận được đầu ngón tay chú hơi lún nhẹ vào phần thịt đùi mềm mại của mình.

Cũng may khoảng cách từ sofa đến giường chỉ có vài bước chân, Phó Thời Dục bước tới, đặt Khương Miểu xuống giường.

“Em…”

Phó Thời Dục vừa định nói gì đó thì ánh mắt bỗng khựng lại trên gương mặt cháu: “Sao mặt em lại đỏ thế này?”

Khương Miểu vội giơ tay che mặt mình lại, lắp bắp: “Có... có sao ạ?”

Phó Thời Dục dường như đã hiểu ra điều gì, chú dời mắt đi, thản nhiên đáp: “Không có gì, chắc là tôi nhìn nhầm thôi.”

Khương Miểu nằm xuống, lăn một vòng chui tọt vào trong chăn: “Chú ngủ mau đi! Cháu buồn ngủ lắm rồi.”

Phó Thời Dục lên giường tắt đèn. Một lát sau, Khương Miểu xoay người đối mặt với chú, nhỏ giọng nói: “Hôm nay muộn quá rồi, hay thôi chú đừng giải phóng pheromone nữa.”

Phó Thời Dục xoay người lại, hai người mặt đối mặt. Khương Miểu mở to đôi mắt tròn xoe nhìn chú không chớp.

“Không sao, một chút thôi sẽ không thấy mệt đâu.” Phó Thời Dục đáp.

Khương Miểu ngẫm nghĩ một hồi rồi nhích lại gần phía chú thêm chút nữa: “Vậy cháu nằm gần chú thêm một chút nhé.”

“Ừ.”

Khương Miểu nhắm mắt lại. Trong bóng tối, một làn hương rư/ợu Absinthe quen thuộc dần lan tỏa. Cậu nhận ra mình không còn thấy mùi pheromone của chú đắng chát như ban đầu nữa, trái lại nó mang một mùi thảo mộc dịu nhẹ khiến người ta an tâm, làm cháu không tự chủ được mà muốn lại gần hơn.

Cậu không hề biết rằng đây chính là do độ tương thích 99% đang quấy phá. Khi tuyến thể của cậu dần trưởng thành, sức hút từ pheromone của hắn sẽ ngày càng mãnh liệt. Vô thức, Khương Miểu dịch sát bên người Phó Thời Dục, gần như muốn rúc cả đầu vào ng/ực hắn. Phó Thời Dục liền nâng cánh tay lên, ôm trọn cậu vào lòng: “Ngủ đi.”

Sáng hôm sau Khương Miểu dậy sớm. Thường ngày khi cậu tỉnh giấc thì Phó Thời Dục đã rời giường từ lâu, nhưng hôm nay vừa mở mắt ra, hắn vẫn đang nằm cạnh cậu, cánh tay gác lên người cậu. Không ngoài dự đoán, Khương Miểu lại chui tọt vào chăn của hắn từ lúc nào không hay.

Cậu thử cử động nhẹ, thấy hắn vẫn ngủ rất sâu. Đang lấy làm lạ thì bỗng nhiên cậu ngửi thấy mùi pheromone nồng đặc trong không khí. Đó là pheromone của Phó Thời Dục, nhưng nó khác hẳn mọi đêm, tràn đầy cảm giác áp bức sắc bén khiến Khương Miểu thấy khó chịu.

Cậu nhấc tay hắn ra, chui ra khỏi chăn để về lại chỗ mình. Nhìn đồng hồ đã 8 giờ rưỡi, vậy mà Phó Thời Dục vẫn chưa tỉnh...

Khương Miểu ngồi dậy định gọi hắn thì bỗng thấy choáng váng lạ thường. Tuyến thể sau gáy cậu rạo rực như đang gặp kỳ phát tình, tim đ/ập thình thịch liên hồi. Cậu nhận ra nồng độ Alpha pheromone trong phòng đang quá cao.

“Phó Thời Dực...” Khương Miểu khom người, yếu ớt lay lay hắn, “Chú tỉnh lại đi.”

Đẩy vài cái, Phó Thời Dục rốt cuộc mở to mắt.

Khương Miểu chưa từng ở trên mặt Phó Thời Dục gặp qua thần sắc như vậy, giống một con sói săn mồi, nhìn chằm chằm khiến trong lòng Khương Miểu sợ hãi.

Tuy nhiên, sau khi nhìn rõ Omega trước mắt là ai, Phó Thời Dục lại khôi phục dáng vẻ thường ngày, ánh mắt dần dần bình tĩnh trở lại, thấp giọng hỏi: "Mấy giờ rồi?"

Khương Miểu bừng tỉnh hoàn h/ồn, ngây ngốc trả lời: "Tám, 8 giờ rưỡi."

Phó Thời Dục nhíu nhíu mày, lại một lần nữa nhắm mắt lại.

Khương Miểu nhìn gương mặt khi ngủ yên tĩnh của hắn, suýt chút nữa hoài nghi sự nguy hiểm vừa rồi chỉ là ảo giác của cậu. Nhưng mà pheromone trong không khí vẫn cứ tồn tại, cậu chỉ có thể lấy hết can đảm lại một lần đẩy tỉnh Phó Thời Dục, hỏi: "Chú ngửi thấy được không?"

Phó Thời Dục lười nhác giương mắt, hỏi: "Cái gì?"

"Pheromone của chú."

Phó Thời Dục nheo nheo mắt, thâm trầm nhìn chằm chằm Khương Miểu, Khương Miểu tưởng hắn muốn trả lời, hắn lại bỗng nhiên bắt lấy cổ tay Khương Miểu một túm, đem người túm vào trong lòng mình.

Bùm. Khương Miểu cả người đảo hồi trên giường, bị Phó Thời Dục hai tay khoanh lại.

"Nghe thấy được."

?!

Hơi thở Alpha chui vào xoang mũi, ngoài pheromone, còn có khí vị thuộc về hắn trên người Phó Thời Dục.

Đại n/ão Khương Miểu trống rỗng một chốc, ngẩng đầu, Phó Thời Dục rũ mắt nhìn cậu, thấp giọng nói: "Miểu Miểu."

"?"

"Ngoan một chút."

"?!"

Khương Miểu không rõ đây là ý gì, Phó Thời Dục lại không nói gì khác, cứ như vậy lại một lần nữa nhắm mắt lại, chui đầu vào bên gáy cậu.

Phun tức của Alpha phả lên làn da, nóng ch/áy mà ẩm ướt. Khương Miểu cảm thấy ngứa, ngoài ngứa ra còn có chút biệt nữu không lý do.

"Chú, chú đừng ôm cháu ch/ặt thế..."

Chóp mũi của hắn đã đụng phải cổ cậu, môi tựa hồ cũng sát tới da thịt cậu. Khương Miểu chưa từng cùng một Alpha nào thân mật như vậy, tuyến thể của cậu ở dưới da thình thịch nhảy lo/ạn, phảng phất dự cảm được nguy hiểm có thể phát sinh.

Xuất phát từ bản năng tự bảo vệ mình, Khương Miểu thật cẩn thận mở miệng: "Chú Phó..."

Phó Thời Dục khàn giọng nói: "Đừng sợ. Tôi sẽ không cắn em."

"Vì sao muốn cắn cháu? Chú bị làm sao thế?"

"Kỳ mẫn cảm."

"Kỳ mẫn cảm?!"

Khương Miểu suýt chút nữa đã quên, cũng giống kỳ phát tình của Omega, Alpha cũng có thời kỳ đặc th/ù của riêng mình.

Tiết sinh lý có giảng, Alpha trong kỳ mẫn cảm rất mẫn cảm, dễ cáu gắt, thiếu khả năng tự kh/ống ch/ế, có hành vi chiếm giữ địa bàn và xây tổ, một khi bị mạo phạm thực dễ dàng công kích đồng loại, chỉ có Omega đã ký kết qu/an h/ệ đ/á/nh dấu mới có thể trấn an tinh thần họ.

Mà nếu là Omega chưa bị đ/á/nh dấu gặp phải Alpha đang trong kỳ mẫn cảm thì thực dễ dàng bị họ ngộ thương, cho nên Omega nhất định phải bảo vệ tốt chính mình, không nên ở lúc Alpha trong kỳ mẫn cảm mà tới gần họ.

Khương Miểu hồi ức nội dung tiết sinh lý, bắt đầu tự hỏi chính mình đối với Phó Thời Dục mà nói là loại Omega nào.

Loại có thể trấn an hắn? Nhưng giữa bọn họ chưa từng có đ/á/nh dấu.

Loại sẽ bị hắn ngộ thương? Nhưng Phó Thời Dục hiện tại đang an an tĩnh tĩnh nhắm mắt, không hề có ý định muốn công kích Khương Miểu.

Vừa mới nghĩ xong, Phó Thời Dục bỗng nhiên cúi đầu, giống như hôn môi mà dùng môi nhẹ nhàng cọ lên tuyến thể của Khương Miểu.

Khương Miểu cả người lông tơ dựng ngược, phảng phất một con mồi bị dã thú ấn dưới trảo, chính cậu cũng không phát hiện giọng nói mình đang r/un r/ẩy: "Chú, chú Phó, chú đừng làm bậy nha... Chú đã hứa với cháu là không cắn cháu, tuyến thể cháu còn chưa phát triển xong, chú không được cắn đâu, hức..."

Không biết có phải nghe hiểu lời c/ầu x/in của Khương Miểu hay không, Phó Thời Dục chậm chạp không có há mồm, chỉ cứ thế nhẹ nhàng cọ xát trên tuyến thể của cậu.

Qua một hồi lâu, Khương Miểu nghe thấy hắn nói:

"Có thể cho tôi xin một ít pheromone của em không?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu