NGƯỜI YÊU MÙ BỊ ÉP ĐẾN ĐƯỜNG CÙNG, TÔI LIỀN XÉ NÁT CỐT TRUYỆN

Cơ thể em dần thả lỏng, ngoan ngoãn tựa vào lòng tôi.

“Xin lỗi, Chiêu Chiêu.”

Em nhỏ giọng.

“Em không nên nói những lời ấy, cũng không nên làm chuyện ngốc nghếch.”

Tôi vuốt tóc em, giọng rất nhẹ.

“Không, người phải xin lỗi là anh.”

“Anh không nên nuôi em thành một người chỉ biết dựa dẫm vào anh, đến mức ngay cả chuyện đơn giản cũng không dám tự làm.”

“Anh cứ tưởng đó là yêu, nhưng thật ra trong đó có quá nhiều d.ụ.c vọng chiếm hữu của anh.”

“Anh sợ em rời khỏi mình, cho nên vô thức bẻ g/ãy cánh của em rồi giữ em thật ch/ặt bên cạnh.”

“An An, anh sai rồi.”

Đây là lần đầu tiên tôi nhìn rõ nội tâm mình đến vậy.

Cũng là lần đầu tiên tôi thật sự thừa nhận sai lầm với em.

Em sững người, dường như không ngờ tôi sẽ nói như thế.

[Ủa? Công chính sao đột nhiên bắt đầu tự kiểm điểm rồi?]

[Đây là tình tiết tẩy trắng gì à? Đừng mà!]

[Mau hắc hóa! Mau cưỡ/ng ch/ế yêu! Tôi muốn xem loại kí/ch th/ích cơ!]

Những dòng chữ lại bắt đầu nhảy nhót không yên.

Tôi hoàn toàn không để ý tới chúng.

Trong mắt tôi lúc này chỉ còn An An đang nằm trong lòng mình.

“Từ hôm nay, em muốn học gì anh cũng dạy.”

“Em muốn tự mặc quần áo, anh sẽ giúp em làm ký hiệu trên tất cả quần áo.”

“Em muốn tự nấu ăn, anh sẽ cải tạo căn bếp thành nơi an toàn nhất.”

“Em muốn tự ra ngoài, anh sẽ m/ua cho em con ch.ó dẫn đường tốt nhất.”

“Anh sẽ ở bên em, từng bước từng bước, để em có thể trở thành một người đủ sức tự mình sống thật tốt.”

“Nhưng An An.”

Tôi nâng mặt em lên, để em “nhìn” về phía tôi.

“Em phải hứa với anh một chuyện.”

“Bất kể xảy ra chuyện gì, cũng đừng bao giờ nghĩ đến việc đẩy anh ra nữa.”

“Em có thể không cần dựa vào anh.”

“Nhưng em không được không cần anh.”

“Chúng ta là người yêu bình đẳng với nhau, không ai là gánh nặng của ai.”

“Được không?”

Mắt An An lại đỏ lên.

Em dùng sức gật đầu, nước mắt chảy xuống, nhưng lần này lại là những giọt nước mắt mang theo sự nhẹ nhõm và vui sướng.

Em đưa hai tay ôm ch/ặt tôi.

“Được.”

Giọng nói mang theo âm mũi rất nặng, nhưng câu trả lời lại chắc chắn.

[Vãi, không phải chứ? Thế là làm lành rồi?]

[Tu La tràng của tôi đâu? Truy thê hỏa táng tràng của tôi đâu?]

[Biên kịch mau ra đây! Trả tiền!]

Những dòng chữ hoàn toàn nổi lo/ạn, đi/ên cuồ/ng chạy trước mắt, nội dung đầy thất vọng và tức gi/ận.

Tôi ôm báu vật mất rồi tìm lại được trong lòng, khóe môi cong lên một nụ cười lạnh.

Kịch bản của chúng mày kết thúc tại đây.

Từ giờ trở đi, cuộc đời tao sẽ do chính tao viết.

Còn chúng mày…

Tôi nhìn những dòng chữ đang nhảy nhót, đáy mắt lóe lên sự tà/n nh/ẫn.

Cứ chờ trả giá cho tất cả những gì đã làm đi.

Những ngày sau đó yên bình đến mức giống như một giấc mơ.

Tôi bắt đầu thực hiện từng lời mình đã hứa với An An.

Tôi thuê người cải tạo toàn bộ căn nhà theo tiêu chuẩn không rào cản, tất cả các góc cạnh của đồ nội thất đều được bọc lớp chống va đ/ập mềm mại, còn nhà bếp thì được thay bằng hệ thống thiết bị thông minh có thể điều khiển bằng giọng nói.

Trong tủ quần áo của An An, ở mặt trong cổ áo của từng món, tôi dùng những hình thêu khác nhau để làm ký hiệu.

Hình tròn là áo phông, hình vuông là sơ mi, hình tam giác là áo len.

Tôi thậm chí còn thật sự m/ua cho em một chú Labrador dẫn đường đã được huấn luyện chuyên nghiệp, đặt tên là “Hy Vọng”.

An An rất thích nó.

Ngày nào em cũng dắt Hy Vọng đi dạo trong khu dân cư, nụ cười trên mặt ngày càng nhiều hơn, sự tự tin cũng từng chút một trở lại.

Em bắt đầu học tự nấu ăn.

Mặc dù thời gian đầu gần như lần nào cũng biến căn bếp thành một mớ hỗn độn, khi thì c/ắt trúng tay, lúc lại bị dầu nóng b.ắ.n vào.

Mỗi lần nhìn thấy vậy tôi đều đ/au lòng đến mức chỉ muốn lập tức lao tới làm thay em.

Nhưng cuối cùng tôi vẫn nhịn xuống.

Tôi chỉ đứng ở cửa bếp nhìn em, nhắc chỗ nào chưa đúng, nên làm như thế nào, rồi để em tự mình thử lại.

Đến ngày em cuối cùng cũng làm ra được đĩa trứng xào đầu tiên, tôi trực tiếp bế người lên rồi hôn thật mạnh.

“An An nhà anh giỏi quá.”

Em đỏ mặt, nhỏ giọng phản bác.

“Ch/áy hết rồi.”

“Ch/áy cũng ngon, vì là em làm.”

Cho dù thứ em nấu ra có khó ăn đến đâu, tôi cũng sẽ ăn sạch.

Sau đó nhìn nụ cười thỏa mãn xen lẫn kiêu hãnh trên mặt em.

Tôi biết, đây mới là đúng.

Đây mới thật sự là dáng vẻ nên có khi yêu một người.

Những dòng chữ lơ lửng trước mắt tôi bắt đầu xuất hiện ngày càng ít.

Thỉnh thoảng chúng nhảy ra vài câu thì cũng chỉ còn là những lời than phiền bất lực.

[Đang làm cái gì vậy? Truyện điền văn à? Tôi muốn xem xung đột!]

[Công chính này hoàn toàn phế rồi, biến thành ông chồng nội trợ.]

[Bỏ truyện bỏ truyện, cốt truyện chán c.h.ế.t đi được.]

Tôi nhìn chúng, chỉ cảm thấy buồn cười.

Chúng mày tưởng mọi chuyện như vậy là kết thúc sao?

Không.

Đây mới chỉ là bắt đầu.

Tôi lắp một bức tường phủ kín màn hình trong thư phòng.

Ban ngày tôi ở bên An An, còn ban đêm, sau khi chắc chắn em đã ngủ ngon, tôi sẽ tự nh/ốt mình trong thư phòng để nghiên c/ứu những dòng chữ kia.

Rất nhanh tôi phát hiện chúng không hề tự nhiên xuất hiện.

Dường như đó là một loại dòng dữ liệu đặc biệt, được xây dựng dựa trên thế giới của chúng tôi nhưng lại đến từ một tầng cao hơn chính thế giới này.

Chúng có thể bình luận theo thời gian thực về “cốt truyện” của tôi.

Danh sách chương

3 chương
6
20/09/2026 10:00
0
5
20/09/2026 10:00
0
4
20/09/2026 10:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu