Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thời gian của tôi không còn nhiều.
Có lẽ Lục Tri Khác chỉ còn khoảng nửa năm nữa thôi.
Việc quân đội cho phép anh ấy nghỉ phép chính là để anh ấy về sắp xếp hậu sự.
Cái gọi là "hậu sự" đó, không gì khác chính là kẻ hèn này.
Đợi đến khi lo liệu cho tôi ổn thỏa đâu vào đấy, anh ấy sẽ quay về căn cứ, chờ đợi cơ thể hoàn toàn biến thành Trùng, sau đó sẽ được "thanh tẩy".
Đùa à, tôi đâu có dễ bị "sắp đặt" như vậy?
Sợ là phải làm Lục Tri Khác thất vọng rồi.
Vào tuần thứ ba của quá trình cải tạo, tôi bị đ/á/nh thức bởi tiếng vật nặng rơi mạnh xuống sàn.
Tôi nằm bất động trên giường.
Chắc chắn anh ấy sẽ không muốn tôi nhìn thấy bộ dạng đó của mình.
Đầu giường của Lục Tri Khác chỉ cách đầu giường của tôi một bức tường.
Những lúc đ/au đớn đến cùng cực, anh ấy sẽ phát ra những tiếng thở dốc nghẹn ngào.
Âm thanh truyền qua bức tường mơ hồ nghe không rõ lắm.
Một lúc sau, tiếng động ngừng lại.
Tôi cũng tiếp tục ngủ.
Sáng hôm sau, tôi cố tình trêu chọc anh ấy.
"Anh ơi, đêm qua ồn ào thế, tiết chế một chút đi."
Bàn tay đang cầm cốc của Lục Tri Khác chợt siết ch/ặt lại.
Anh ấy tái nhợt mặt mày, đáp lời: "...Biết rồi."
Tối về nhà, tôi lại tiếp tục chọc ngoáy.
Lúc thì bảo tôi với Chu Dữ Bạch cãi nhau rồi.
Lúc lại nói tôi và Chu Dữ Bạch vừa hôn nhau.
Nhìn sắc mặt anh ấy cứ thay đổi liên tục, thật sự rất thú vị.
Chương 33
Chương 19
Chương 10
Chương 8
6
Chương 13
Chương 15
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook