Bệnh Cũ

Bệnh Cũ

Chương 13

26/08/2026 22:34

22

Gâu.

Ngoại truyện: Lý Kinh Phong

Bố mẹ tôi đã che giấu mọi thứ rất hoàn hảo.

Khi Triệu Nhất Dương đứng giữa nhà tang lễ c.h.ử.i rủa mẹ tôi là kẻ thứ ba, tôi mới biết được thân phận con hoang của chính mình.

Năm đó tôi vừa lên cấp hai, vóc dáng còn chưa cao bằng một nửa anh ta.

Đứng dang tay chắn trước mặt mẹ, tôi bị đ.á.n.h cho mặt mày bầm dập.

Sau đó người lớn cãi nhau ầm ĩ trong nhà tang lễ, tôi trốn vào một góc tối khóc lóc một mình.

Trần Kha là người đầu tiên phát hiện ra tôi.

Lúc đó tôi còn chưa biết anh ấy tên là gì.

Chỉ nhớ rằng có một người chui vào dưới gầm bàn, lau đi vệt m.á.u vương trên khóe miệng tôi, và đưa cho tôi một viên kẹo vị cam.

Đó là một người con trai rất hay thẹn thùng, không giỏi ăn nói, nghẹn hồi lâu mới thốt ra được một câu:

"Đừng trách Triệu Nhất Dương, trong lòng cậu ấy đang rất đ/au khổ.

"Và cũng đừng tự trách chính mình, đây là lỗi của người lớn, không phải lỗi của em."

Ngày hôm đó, anh ấy đã cùng tôi trốn dưới gầm bàn rất lâu.

Giọng nói nhàn nhạt, chẳng nghe ra được cảm xúc gì, nhưng lại trút bỏ được hơn phân nửa gánh nặng đ/è nén trong lòng tôi.

Sau đó tôi quyết định rời khỏi Bắc Thành, và không bao giờ gặp lại anh ấy nữa.

Khi tương phùng lần nữa, anh ấy là cánh chim mỏi mệt tìm đường về tổ, còn tôi là người lữ khách dừng chân nghỉ tạm.

Trông anh ấy có vẻ không được vui.

Những lúc quét sân, thỉnh thoảng anh lại đứng thẫn thờ ngơ ngẩn.

Tôi nghĩ, chắc chắn anh ấy không còn nhớ tôi là ai nữa.

Nhưng không sao cả.

Lần này, đổi lại để em làm quen với anh.

Tôi buông chiếc ống kính máy ảnh mới lau được một nửa xuống, gi/ật lấy quyển vở trên tay Tiểu Đồng.

"Đồ ngốc, ai lại đặt cái tên mang ý nghĩa như thế chứ?

"Chắc chắn phải là bộ nhĩ Đông ghép chữ Trần, Vương khả Kha, mang ý nghĩa là viên ngọc đẹp của nhà họ Trần."

Ngoại truyện: Triệu Nhất Dương

1

Thật khó có thể tin nổi, rồi cũng có một ngày Trần Kha không còn ở bên cạnh tôi nữa.

Bởi suy cho cùng, từ hồi cấp ba cậu ấy đã là cái đuôi nhỏ bám riết theo sau tôi, đuổi không đi, c/ắt cũng không đ/ứt.

Mà bản thân tôi, dường như cũng chẳng hề dửng dưng vô cảm như tôi vẫn tưởng.

Tháng thứ hai sau khi cậu ấy rời đi, tôi bắt đầu ôm hy vọng nhìn thấy tin nhắn hồi âm của cậu ấy.

Lúc đưa Tô Tân Tân đi thử váy cưới, tôi vẫn luôn thầm nghĩ.

Nếu Trần Kha mà mặc váy cưới, chắc chắn sẽ đẹp hơn cô ta gấp hàng trăm lần.

Tôi bắt đầu đi ngang qua căn hộ cậu ấy từng sống một cách vô thức.

Nhìn thấy món bánh ngọt mà cậu ấy thích ăn, cũng sẽ nán lại m/ua.

Thế nhưng khi tôi gõ vang cánh cửa, người bước ra từ bên trong lại chẳng phải là gương mặt thân thuộc ấy.

Trước kia, Trần Kha dẫu chỉ đi ra ngoài m/ua thức ăn cũng sẽ để lại tờ giấy nhắn cho tôi.

Lần này chuyển đi, thế mà cậu ấy lại chẳng thông báo cho tôi một lời.

Tôi gọi điện cho Trần Kha, nhưng lại nghe thấy giọng của một người đàn ông khác.

Bọn họ nói với nhau những lời ái muội, liệu có phải cũng đang làm những chuyện ái muội hay không?

Tôi không hiểu tại sao mình lại h/oảng s/ợ đến vậy.

Nhưng tôi biết rõ, nếu không tìm thấy Trần Kha, chắc chắn tôi sẽ tức đi/ên lên mất.

Trong tâm trí có một giọng nói không ngừng lặp đi lặp lại.

Cứ buông thả bản thân một lần đi.

Làm một người bình thường trong mắt thế tục thì rốt cuộc có gì quan trọng chứ?

Tôi yêu Trần Kha.

Bất kể cậu ấy là nam hay nữ.

Một thời gian ngắn sau, có người bạn báo rằng đã nhìn thấy Trần Kha ở quê.

Nơi đó rất hẻo lánh, máy bay một tuần mới có một chuyến.

Nhưng tôi không thể chờ đợi thêm được nữa.

Đi tàu hỏa rồi chuyển sang xe khách, mất hơn ba mươi tiếng đồng hồ tôi mới đến nơi.

Tôi tự nhủ với lòng, chỉ cần Trần Kha chịu quay về, tôi nhất định sẽ đối xử tốt với cậu ấy hơn trước kia gấp vạn lần.

Chắc chắn.

2

Rời khỏi nhà Trần Kha, tôi lại bắt đầu ảo n/ão oán h/ận cái tính khí tồi tệ của chính mình.

Vừa nhìn thấy Lý Kinh Phong, là ăn nói hàm hồ chẳng kịp suy nghĩ.

Thậm chí còn lấy cái trò kết hôn vụng về xảo trá ấy ra, để đ.á.n.h cược xem Trần Kha có còn yêu mình hay không.

Kết quả là, tôi đã thua.

Hơn nữa còn thua t.h.ả.m hại, chẳng còn mảnh giáp.

Tại sao Trần Kha lại mắc b/ệnh chứ?

Tôi chung sống với cậu ấy lâu như vậy, thế mà lại chẳng hề hay biết chút gì.

Sao tôi lại có thể vô tâm như vậy, sao tôi có thể... khốn nạn đến thế.

Quả nhiên, khi đến tìm Trần Kha lần nữa, cậu ấy đã hoàn toàn buông bỏ được tôi rồi.

Ba chữ "Đã từng là" hệt như một chiếc búa tạ khổng lồ, giáng xuống nện cho tôi tan xươ/ng nát th!t.

Tôi đột nhiên phát hiện ra, mình vẫn chưa từng nói một lời xin lỗi t.ử tế đàng hoàng với cậu ấy.

Chiếc khăn quàng cổ hứa sẽ đan tặng cậu ấy, vẫn luôn nằm im lìm trong ngăn kéo, chưa từng được động tới.

Rõ ràng đã giao hẹn là sẽ tặng cho nhau làm quà cơ mà.

Chiếc khăn của Trần Kha đã trao cho tôi từ rất lâu rồi, còn của tôi thì cứ chần chừ mãi chưa đan.

Tôi bật video lên học, ngày đêm không ngủ đẩy nhanh tiến độ.

Trong thâm tâm ôm chút ích kỷ, muốn cho cậu ấy thấy người cậu ấy từng đem lòng yêu, vẫn chưa đến mức hết t.h.u.ố.c chữa.

Thế nhưng Trần Kha rốt cuộc đã không đợi tôi nữa.

Hơn ba mươi cây số đường đèo, cậu ấy chưa từng ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Tôi không ngờ cậu ấy lại tà/n nh/ẫn đến thế, ngay cả mặt lần cuối cũng chẳng muốn cho tôi gặp.

Bên ngoài chiếc lều trại, tôi ôm ghì lấy chiếc khăn quàng khóc không thành tiếng.

Đếm đi đếm lại, chỉ còn thiếu vài mũi nữa là đan xong rồi.

3

Sau khi Trần Kha rời đi, tôi rất hay nằm mơ.

Trong mơ, cậu ấy vẫn là cái đuôi nhỏ lẽo đẽo đi theo sau tôi cả ngày.

Lo toan bài vở cho tôi, chăm nom sinh hoạt cho tôi.

Vô số lần tôi xoay người lại định vươn tay bắt lấy cậu ấy, nhưng chỉ ôm lấy khoảng không vô hình.

Trần Kha cứ đứng lặng ở đó, bình thản nói rằng tôi không còn là người cậu ấy tin tưởng nhất nữa.

Khoảnh khắc đó, cuối cùng tôi cũng hiểu ra.

Điều khiến người ta đ/au khổ nhất trên thế gian này, không phải là "Cậu không phải", mà là "Cậu đã từng là".

Lẽ ra chúng tôi nên hạnh phúc bên nhau mãi mãi.

Cậu ấy cũng lẽ ra nên sống một cuộc đời thật tốt đẹp.

Tất cả mọi thứ, đều là do chính tay tôi tàn phá, h/ủy ho/ại.

Hạt giống của sự áy náy tự trách một khi đã được gieo xuống, sẽ rất nhanh đ.â.m chồi nảy lộc.

Tôi mắc phải chứng rối lo/ạn lưỡng cực vô cùng nghiêm trọng.

Cứ mỗi khi đêm xuống, tôi lại khóc đến đ/ứt ruột gan.

Nhưng dẫu cho tôi có rơi nhiều nước mắt đến đâu, cũng chẳng thể nào bù đắp nổi những giọt nước mắt Trần Kha đã vì tôi mà rơi xuống suốt mười năm qua.

Tôi quá tồi tệ, đến mức Lý Kinh Phong cũng nhất quyết không chịu nói cho tôi biết Trần Kha được ch/ôn cất ở đâu.

Tôi van xin cậu ta, cậu ta lại ném cho tôi một bức thư.

Trên đó chỉ vỏn vẹn bốn chữ ngắn ngủi, là nét chữ quen thuộc của Trần Kha: [Không ngày gặp lại.]

Tôi biết, dù là kiếp này hay kiếp sau, cậu ấy đều không muốn gặp lại tôi nữa.

Thế nhưng tôi vẫn cố chấp bấu víu lấy chút dấu vết cuối cùng của cậu ấy.

Tôi quay về Bắc Thành, thuê lại căn hộ của Trần Kha, ở lỳ trong đó suốt ba năm trời.

Hôm nay Tô Tân Tân lại đến tìm tôi, ngỏ ý muốn tái hôn.

Tôi không muốn cô ta vấy bẩn nơi Trần Kha từng sống, bèn lái xe đưa cô ta chạy vòng vòng trên con đường ven sông.

Thấy tôi mềm cứng đều không ăn thua, Tô Tân Tân sốt ruột, khạc nhổ một tiếng rồi chỉ thẳng vào mặt tôi c.h.ử.i m/ắng:

"Anh giả vờ thâm tình cho ai xem hả?

"Anh nghĩ Trần Kha c.h.ế.t như thế nào?

"Cậu ta bị chính sự ích kỷ, hèn nhát của anh g.i.ế.c c.h.ế.t đấy.

"Anh đối xử với cậu ta như thế, đáng đời anh cả đời này phải sống trong đ/au khổ."

Cô ta nói không sai.

Tôi là kẻ có tội.

Tôi đáng c.h.ế.t.

"Này, anh lái xe kiểu gì thế hả?

"Ây không phải, chỉ là tông đuôi xe thôi mà, anh lao xuống sông làm cái gì?!

"Mẹ kiếp, thằng đi/ên này, mau gọi 120 đi!"

Hai ngày sau, cảnh sát trục vớt được hai t.h.i t.h.ể cách cầu Tân Giang hai mươi cây số.

Trong đó có một t.h.i t.h.ể trước khi c.h.ế.t, vẫn còn nắm ch/ặt một cuộn len trong tay.

Linh h/ồn tôi lơ lửng giữa không trung, lặng lẽ chờ đợi khoảnh khắc cuối cùng buông xuống.

Người ta đều bảo trước lúc c.h.ế.t, người mà mình muốn gặp nhất sẽ đến đón đi.

Nhưng tôi đợi rất lâu, đợi đến lúc linh h/ồn tan biến, cũng chẳng có ai tới đón.

Trần Kha không cần tôi nữa rồi.

Chiếc khăn quàng của tôi, mãi mãi chẳng thể gửi đi được nữa.

(Hoàn)

Danh sách chương

3 chương
26/08/2026 22:34
0
26/08/2026 22:34
0
26/08/2026 22:34
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu