Dư Tiên Phần 1

Chương 22.

18/02/2025 11:04

“Chị ơi.”

Khóe miệng cậu hiện lên một nụ cười quy//ến r//ũ, nhưng trong ánh mắt lạnh như băng kia dường như lạnh lùng đến mức gi*t được tôi: “Chị nhất định phải b//ỏ r//ơi tôi sao?”

Tôi chột dạ ngẩng đầu: “Cậu là rắn.”

“Không đúng, chị chưa từng nói thật.”

Thân hình cao lớn của cậu ta bao phủ tôi trong bóng tối, đôi mắt trong xanh nhìn chằm chằm vào tôi như m//ê ho//ặc, dường như muốn nu//ốt ch//ửng tôi.

Tôi nhìn cậu ta đăm chiêu hỏi: “Cậu có đảm bảo sau này sẽ không gi*t tôi không?”

“Vì sao tôi phải gi*t chị?”

“Cậu tất nhiên sẽ gi*t tôi.”

……

“Vì vậy chị b//ỏ r//ơi tôi?”

“Vì thế nên tôi b//ỏ r//ơi cậu.”

……

Mặt cậu ta tối sầm, cả cơ thể như không còn sức lực.

Giống như một người, từ khi có sinh mệnh, cứ luôn bị người thân duy nhất lên án rồi kết án t//ử hì//nh, hắn ta không thể hiểu nổi đã xảy ra chuyện gì.

Tôi đứng dậy thu dọn hành lý cho cậu ta, càu nhàu:

“Lúc tôi nhặt cậu về, cậu chỉ to bằng bàn tay, vừa g/ầy gò ốm yếu, tôi nuôi cậu 5 năm, cho cậu ăn trắng mặt trơn, giờ thành người rồi, vừa cao vừa đẹp trai...”

Tôi len lén nhìn cậu ta, phát hiện cậu ta vẫn im lặng đứng trong bóng tối, bất động nhìn tôi.

Tôi tranh thủ thực hiện ý đồ của mình:

“Dù sao cậu cũng đã gọi tôi là chị, ít nhiều gì cũng có chút cảm tình với tôi.”

“Tương lai nếu cậu nhớ ra điều gì, tôi không xin gì cả, chỉ mong cậu bỏ qua cho cái mạ//ng nhỏ này của tôi…”

Cậu ta đứng nghe rất cẩn thận.

Tôi cũng cẩn thận thu xếp hành lý cho cậu ta, còn chu đáo đưa cho cậu ta một thẻ ngân hàng.

“Ngày này năm sau… Cậu sẽ hoàn toàn biến thành người, hồi phục hoàn toàn công lực. Lúc đó cậu sẽ nhớ lại tất cả, và sẽ không cho tôi con đường sống.”

Trăng lên, ánh trăng lấp lánh thuần khiết chiếu vào cơ thể cậu ta, khiến cậu ta toả sáng vô cùng.

Cậu ta từng bước tiến lại gần tôi: “Tôi tuyệt đối sẽ không gi*t chị.”

Tôi bắt đầu đặt mọi thứ theo tình huống x/ấu nhất:

“Nếu như cậu với tôi có th//ù gi*t cha thì sao?”

“Nếu như trước đây, cậu cùng mỹ xà nào đó yêu nhau như hình với bóng, lại bị chia rẽ đôi uyên ương, bị đ/á//nh đến nỗi h//ồn bay ph//ách tán.”

“Hoặc là người thân của tôi đã gi*t người thân của cậu thì sao?”

Cậu ta nghiêng nghiêng đầu, dù cho khuôn mặt hiện rõ vẻ không tin vào mấy câu chuyện vô căn cứ, nhưng vẫn cố gắng thử tin lời tôi nói.

“Nếu đã như vậy thì.”

Cậu ta c//ắn ngón trỏ, nhỏ một giọt m//áu lên cánh tay tôi.

Giọt m//áu đó vừa chạm vào da, thì ngay lập tức thấm vào và lan rộng ra tạo thành một ấn ký c//ổ qu//ái.

“Có ấn ký này rồi, tôi như thế nào thì tuỳ chị quyết định, dù cho đem tôi đi ngh//iền nát thành tro, miễn chị vui là được.”

Giọng điệu của cậu ta rất bình tĩnh, như thể cậu ta đang nói điều gì đó hoàn toàn bình thường.

Dưới ánh trăng.

Cái ấn ký c//ổ qu//ái đầy m//ê ho//ặc kia đang hiện rõ ràng trên cánh tay của tôi.

Trong lòng tôi bỗng nóng ran, dường như cậu ta đã gieo một hạt giống nóng bỏng trong lòng tôi.

Danh sách chương

5 chương
18/02/2025 11:04
0
18/02/2025 11:04
0
18/02/2025 11:04
0
18/02/2025 11:04
0
18/02/2025 11:04
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận