Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Các chị gái dần trưởng thành, mỗi người cũng tìm được điều mình muốn làm.
Chị Xuân Ninh thi đỗ vào trường đại học luật. Sau khi tốt nghiệp, chị trở về huyện làm luật sư trợ giúp pháp lý.
Chị từng xử lý vài vụ tranh chấp về quyền giám hộ. Mỗi lần về nhà ăn cơm, chị lại nhắc đi nhắc lại rằng có những đứa trẻ rõ ràng phải được đi học, nhưng chỉ vì vướng một tờ giấy chứng nhận mà không thể đến trường.
Chị nói mình sẵn lòng chạy thêm vài chuyến vì chúng.
Chị Hạ Vân không học đại học tiếp. Chị thích vẽ, cũng thích nghiên c/ứu các món ăn.
Chị cùng mẹ biến quán ăn nhỏ thành hai cửa hàng, rồi còn đưa các loại hoa quả sấy của thôn lên mạng b/án.
Ngày nào chị cũng bận đến mức chân không chạm đất. Đến tối lúc kiểm tra đơn hàng, chị vẫn thường đẩy kính lên trên đầu, miệng khe khẽ ngân nga một giai điệu chẳng ra bài hát nào.
Còn chị Thu Quả có thành tích tốt nhất, thi đỗ vào trường y.
Từ nhỏ, chị Thu Quả đã thích tháo những chiếc radio ra nghịch. Sau này, sở thích ấy biến thành việc ôm những cuốn atlas giải phẫu dày cộp đọc đến tận nửa đêm. Bức ảnh chị mặc áo blouse trắng được treo trong gian nhà chính. Mỗi lần đi ngang qua, bà nội đều phải dùng tay áo lau khung ảnh một lần.
Anh trai Chu Hướng Dương sau khi tốt nghiệp cấp ba đã đăng ký vào một trường đào tạo chuyên về c/ứu hỏa, c/ứu hộ. Hồi nhỏ anh từng nói muốn lái máy xúc, sau đó lại bảo muốn làm vệ sĩ. Cuối cùng anh cảm thấy làm lính c/ứu hỏa là tốt nhất, vì vừa có thể c/ứu người, vừa có thể rèn luyện thể lực.
Bố tôi nghe xong vô cùng tự hào, quay sang hỏi anh:
“Làm lính c/ứu hỏa chắc cũng phải tính tiền xăng nhỉ?”
Mặt anh trai lập tức tối sầm:
“Bố, con không còn là học sinh tiểu học nữa.”
Bố tôi cười hì hì:
“Bố là người nhớ dai lắm. Những lời con nói hồi nhỏ, bố đều nhớ.”
Năm tôi thi đỗ đại học, Hạ Hữu Tài lại xuất hiện một lần nữa.
Lần này ông ta không đến trường chặn tôi mà tìm đến cửa hàng của chị Hạ Vân. Ông ta cầm theo một tờ giấy n/ợ, nói những năm qua cuộc sống của mình rất khó khăn, muốn chúng tôi nể tình m/áu mủ mà giúp ông ta trả n/ợ. Ông ta còn nói bốn cô con gái giờ đều có tiền đồ, mỗi người cũng nên đưa cho ông ta một khoản tiền dưỡng già.
Chị Hạ Vân lập tức báo cảnh sát, đồng thời gọi điện cho chị Xuân Ninh.
Khi chị Xuân Ninh mang hồ sơ đến nơi, Hạ Hữu Tài vẫn còn đang đứng trước cửa hàng lớn tiếng la lối. Nhìn thấy chị Xuân Ninh mặc trang phục công sở, ông ta sững người một chút, sau đó lại bày ra vẻ của một người cha ruột:
“Con gái lớn, bây giờ con có bản lĩnh rồi, không thể quên nguồn cội.”
Chương 13
Chương 6
Chương 5
Chương 6
Chương 21
Chương 20
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook