Thỏ Tinh Trúng Thưởng

Thỏ Tinh Trúng Thưởng

Chương 12

15/07/2026 14:46

Tôi mím môi, bình tĩnh rời đi.

Đây chỉ là chuyện nhỏ, thỏ nào sinh ra chẳng có bản năng sinh tồn chứ. Nhảy cao chạy nhanh là ưu thế của tôi mà.

Nếu có thể, tôi còn muốn làm một chú thỏ biết nâng tạ.

Thỏ tám mươi múi cơ!

Nhưng tôi sợ bị lộ, nên đã hạn chế nhảy xa nhất có thể. Không thì kỹ năng của tôi phải chấp các bạn từ vạch xuất phát. Hê hê~

Cơ thể hơi cong về phía trước, chân tạo lực bật.

Học cách duỗi thẳng eo mà không cần cong mông, đẩy mông bằng lực từ hông. Tiếp đất với tư thế xuất sắc như sách giáo khoa.

Trong cuộc cạnh tranh giữa các bạn thỏ, thỏ càng m/ập càng dẻo dai.

Đơn giản~

Tiểu Mẫn đang vỗ tay kịch liệt cho tôi bỗng chỉ về phía sau:

“Tô Đồ, trĩ ông lòi ra kìa!”

Biểu cảm tôi lập tức biến đổi.

Cmn, quên mất. Dùng lực là đuôi sẽ lộ.

Vừa định che mông lại thì một chiếc áo khoác rộng phủ lên người tôi — thơm mùi cỏ xanh.

“Cậu hiểu lầm rồi. Tô Đồ chỉ vô tình làm quần áo bị phồng lên thôi.”

Giọng Chu Cẩn Ngôn lạnh lùng, thu hút sự chú ý xung quanh.

Nghĩ lại việc mình vừa khẳng định là trai thẳng…

Tôi lập tức nhìn anh với ánh mắt cầu c/ứu.

Chứ giờ giải thích sau mông tự nhiên phồng lên một cục “trĩ” á?

Không nha.

Nhục lắm.

Không làm!

Các bạn cùng lớp bu lại xung quanh.

Tôi lén t/át vào mông một cái, đuôi lập tức thu về.

Không bao giờ nhảy xa nữa!

Chu Cẩn Ngôn nói với cả lớp:

“Mọi người giải lao 5 phút. Sau đó nữ tập gập bụng, nam tập đu xà, cuối cùng chạy bộ.”

Tiếng than trời vang lên khắp nơi.

Lớp tản ra, Tiểu Mẫn ngại ngùng xin lỗi rồi rời đi.

Tôi định trốn thì bị Chu Cẩn Ngôn nắm áo kéo lại.

Hu hu, kèo này không thơm.

“Anh Cẩn Ngôn, cảm ơn anh.”

Tôi vội nói, định trả lại áo.

Nhưng anh không trả lời, chỉ hỏi bình tĩnh:

“Em thích đuôi thỏ vậy à?”

Đuôi thỏ thì có liên quan gì?

Lần này tôi không dám trả lời ngay, mà hỏi lại:

“Anh Cẩn Ngôn… anh có thích đuôi thỏ không?”

“Em nghĩ sao?”

Khuôn mặt anh lạnh lùng.

Tôi khẽ run, đuôi cũng không kiểm soát được mà lộ ra rồi run run.

Tôi vội ấn nó xuống.

Chu Cẩn Ngôn nhìn tôi, đưa tay bóp nhẹ cằm.

“Em làm sai gì à?”

“Hửm… sao anh cứ cảm thấy em đang gi/ận dỗi vậy?”

Cằm thỏ bị bóp, ánh mắt anh tối lại.

“Anh sẽ không dùng cách này để ép trai thẳng đâu. Tránh gây hiểu lầm.”

Em cũng thẳng lắm đó nha!!!

Trong lòng xuất hiện dự cảm không lành, tôi hỏi:

“Anh Cẩn Ngôn… anh cứ nói ‘đồ chơi’, là sao vậy? Anh không thích đuôi thỏ à?”

Chu Cẩn Ngôn im lặng, môi mím lại.

“Em nghĩ sao?”

Đầu thỏ tôi quay cuồ/ng.

Chu Cẩn Ngôn thở dài, cúi xuống nói nhỏ vào tai tôi vài câu.

Nghe xong… càng không hiểu.

Chơi đuôi thỏ với cái gì cơ?

Con người khi tò mò sẽ đi tìm hiểu.

Thỏ cũng vậy.

Tôi lén lấy điện thoại tra c/ứu.

Sau khi tìm xong…

Đầu óc tôi như n/ổ tung.

Đuôi lông… nhiều hình dạng kỳ lạ… chế độ rung…

Một loạt hình ảnh hiện ra.

Tôi hiểu rồi.

Mặt tôi đỏ bừng.

Toàn thân như muốn bốc ch/áy.

Thảo nào Chu Cẩn Ngôn nhìn tôi như vậy!

Mà tôi còn nói là “tôi thích” nữa chứ!!!

Aaaaaaaa!!!

Không c/ứu nữa.

Nướng tôi luôn đi.

Tôi tự nguyện làm thỏ nướng.

Tôi vội cất điện thoại, quay sang giải thích:

“Cái này… anh hiểu lầm rồi.”

Anh nheo mắt.

“Em muốn nói cái gì?”

“Anh không nghĩ… mỗi người đều thích kiểu này sao?”

“Thật sự là đuôi! Đuôi của em—”

Tôi dừng lại.

Càng nói càng kỳ.

Nó là đuôi.

Nhưng cũng không phải là đuôi.

Chu Cẩn Ngôn chắc chắn không hiểu.

Anh nhếch miệng, nhìn tôi với ánh mắt rất lạ.

Đáng gh/ét gh/ê.

Nhưng tôi cũng không làm gì được.

Tức!

Chu Cẩn Ngôn đẩy tôi vào một góc tường.

Ánh mắt anh yên tĩnh mà đẹp.

Tôi rùng mình.

Không lẽ… đời thỏ kết thúc ở đây?

“Anh… anh muốn nói gì?”

“Nói về cái đuôi…”

“Dạ… vậy… mình lén xem thôi nha?”

Chu Cẩn Ngôn gật đầu rồi chỉ về phía gần ký túc xá.

Trong chớp mắt, bọn tôi đã núp vào đó, không ai chú ý.

Đúng là quá tam ba bận.

Tôi lừa anh ấy hai lần, giờ Chu Cẩn Ngôn lại b/ắt n/ạt tôi.

Huhu, mắt tôi đỏ lên, trông đáng thương vô cùng.

“Anh Cẩn Ngôn, làm ơn… chạm nhẹ một chút…”

“Huhu, anh tha em lần này nữa thôi…”

Chu Cẩn Ngôn nhướng mày, bình tĩnh nhìn Tô Đồ, nắn một chút rồi thu tay lại.

“Sao em lại khóc?”

“Anh chạm rất nhẹ mà.”

Ở khoảng cách an toàn, ánh mắt anh ngày càng nhìn tôi chăm chú hơn.

Giống như một con sói đầu đàn đang nhìn con mồi tự chui vào bẫy — mạnh mẽ và ranh mãnh.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, ngoan ngoãn đưa tay che đuôi.

“Anh ơi, đuôi của em không phải đồ chơi.”

Chu Cẩn Ngôn cong môi mỉm cười.

“Vậy nó là gì?”

“Là… đồ thật…”

Tôi ngập ngừng.

“Tô Đồ, anh rất tò mò đấy…”

“Nhưng anh muốn em tự nguyện nói ra khi em sẵn sàng. Còn bây giờ, về lớp thôi.”

Nói xong, Chu Cẩn Ngôn quay người rời đi, tiếp tục tập hợp lớp kiểm tra thể chất.

Tôi lau nước mắt, âm thầm thở phào lần nữa.

May quá, thoát rồi.

Tôi nhìn cái đuôi của mình, càng nhìn càng tức.

Danh sách chương

5 chương
15/07/2026 14:46
0
15/07/2026 14:46
0
15/07/2026 14:46
0
15/07/2026 14:46
0
15/07/2026 14:46
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu