Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Cổ chân bỗng bị thứ gì đó kéo ch/ặt.
Tôi nghi hoặc cúi xuống nhìn.
Chỉ thấy Bùi Hành bò tới, xoa xoa mũi, mặt đỏ ngượng ngùng.
“Ha ha, Giang Thanh Nghiễn, sao cậu lại tới? Tôi giờ chỉ nhớ mỗi cậu thôi!
“Nghe nói nhà tôi phá sản rồi, cậu có muốn cưới kẻ th/ù không đội trời chung như tôi về ở rể… rồi hung hăng s/ỉ nh/ục tôi không?”
Tôi: ?
4
Cha Bùi: ??
Ông chạy tới, “bốp” một cái t/át giáng thẳng lên mặt Bùi Hành, gầm lên:
“Đồ con bất hiếu c.h.ế.t tiệt, nhà mình vẫn còn nằm trên bảng xếp hạng người giàu đấy, đừng có nguyền rủa cha mày!”
Bùi Hành chân tay không tiện, không thể bật dậy đ.á.n.h trả, chỉ có thể chật vật nắm ch/ặt lấy chân tôi, sống c.h.ế.t cũng không chịu buông.
“Giang Thanh Nghiễn, bây giờ tôi chỉ nhớ mỗi cậu, cậu không được đi!”
Cha Bùi thấy vậy lại t/át thêm một cái:
“Thằng nhóc c.h.ế.t tiệt này đến cha ruột mình cũng không nhớ, lại chỉ nhớ mỗi kẻ th/ù không đội trời chung này đúng không? Thật hiếu thảo c.h.ế.t cha mày rồi…”
“Ba, xin lỗi, đều là lỗi của con.”
Tôi sợ Bùi Hành bị đ.á.n.h đến ngốc thật, vội vàng chắn trước mặt hắn, ngăn cha Bùi tiếp tục ra tay.
Nhưng Bùi Hành vốn đã ngơ ngác, lại sững sờ hỏi: “Giang Thanh Nghiễn, tại sao cậu lại gọi cha tôi là ba? Cậu với ông ấy có qu/an h/ệ gì?!”
Hắn phát ra một tiếng gào chói tai: “Ba! Ba mau nói cho con biết cậu ta không phải anh ruột thất lạc bên ngoài của con đi, mau nói đi —— a!”
…
Cuối cùng, Bùi Hành vẫn không tránh được cái t/át thứ ba.
Là do tôi đ/á/nh, vì bị hắn làm ồn đến mức muốn nôn.
5
Cha Bùi rất nhanh đã dẫn những người khác rời khỏi phòng bệ/nh.
Sau khi họ đi rồi, Bùi Hành đột nhiên im lặng hẳn, cúi đầu không nói một lời.
Tôi cố nhịn cảm giác buồn nôn, dọn sạch mảnh kính vỡ, rồi mới ngồi xuống bên cạnh giường bệ/nh của hắn.
“Cậu không sao chứ?”
Vừa rồi còn gào thét dữ dội như vậy, chắc cũng không có chuyện gì nghiêm trọng.
Nhưng khi tôi lại gần nhìn kỹ mới phát hiện.
… Bùi Hành đang khóc.
Ba năm ở bên hắn, hắn đối với tôi luôn lạnh nhạt, ngoài lúc trên giường thì gần như không bao giờ mất kh/ống ch/ế cảm xúc.
Đây là lần đầu tiên.
Hắn nắm c.h.ặ.t t.a.y tôi, khóc đến không kiềm chế được:
“Giang Thanh Nghiễn, mặc dù tôi bị người ta uy h.i.ế.p phải cưới một Alpha, mặc dù tôi vẫn chưa ly hôn, mặc dù tôi đã không còn trong sạch… nhưng bây giờ tôi chỉ nhớ mỗi cậu!
“Tôi chỉ nhớ… năm mười sáu tuổi cậu đ/è tôi xuống đất đ/á/nh, còn đ.á.n.h đến chảy cả m.á.u mũi…”
Tôi bịt tai lại.
Quá khứ thật sự không muốn nhớ lại.
Trước khi nhà tôi phá sản, tôi và Bùi Hành đúng nghĩa là kẻ th/ù không đội trời chung, ngày nào cũng đ/è nhau xuống đất đ/á/nh.
Đương nhiên, hắn khá yếu, gần như chưa từng đ.á.n.h tôi bị thương.
Cho nên sau này khi có cơ hội trả th/ù, hắn suýt chút nữa làm tôi kiệt sức trên giường… đi/ên cuồ/ng đến mức ngày đêm không nghỉ.
Hoàn h/ồn lại, tôi rút một tờ khăn giấy lau nước mắt cho hắn.
“Cậu nhắc những chuyện này, rốt cuộc muốn nói gì?”
Hắn lập tức ngồi thẳng dậy.
“Hồi cấp ba cậu đứng nhất toàn trường, bây giờ chắc chắn giàu hơn nhà tôi đúng không?
“Trước kia cậu đ.á.n.h tôi thành ngốc rồi, bây giờ phải cưới tôi về chịu trách nhiệm! Tôi không muốn bị ba tôi đ.á.n.h nữa, tôi muốn ở rể nhà cậu…”
“Nhà tôi sớm đã phá sản rồi.”
Tôi thở dài.
“Còn nữa, tôi chính là người vợ trong miệng cậu — kẻ Alpha đã uy h.i.ế.p cậu, khiến cậu gh/ê t/ởm đến muốn nôn.”
6
Bùi Hành hoàn toàn ngây người.
Ký ức của hắn dừng lại ở năm mười sáu tuổi, năm chúng tôi gh/ét nhau nhất.
Khi đó tôi vừa phân hóa thành Alpha cấp S, mỗi lần hắn ngửi thấy pheromone của tôi là phải chạy vào nhà vệ sinh nôn suốt nửa tiếng… khiến tôi tức đến mức cứ gặp là đ.á.n.h hắn.
Bây giờ đột nhiên nói với hắn rằng chúng tôi đã kết hôn, đúng là hơi quá đột ngột.
Tôi vỗ vỗ vai hắn, định để hắn một mình bình tĩnh lại.
Nhưng vai hắn run lên, đột nhiên ngửa mặt cười đi/ên lo/ạn, vừa lau nước mắt vừa nói:
“Giang Thanh Nghiễn, cậu đang lừa thằng ngốc à?
“Một Alpha kiêu ngạo như cậu mà chịu kết hôn với tôi, chịu làm vợ tôi sao? Cậu nghĩ loại lời nói dối vụng về này tôi sẽ tin à? Cậu rõ ràng gh/ét tôi đến c.h.ế.t, chỉ là không muốn cưới thằng ngốc như tôi, không muốn chịu trách nhiệm!”
Tôi xoa xoa thái dương.
Là một Alpha cấp S mà lại cam tâm ở dưới người khác, nghe đúng là rất vô lý.
Ba năm trước khi nhà vừa phá sản, tôi thật sự không định c/ầu x/in bất cứ ai, một mình tiến vào giới giải trí cố gắng.
Giới giải trí ki/ếm tiền nhanh, nhưng nước cũng rất sâu.
Không quyền không thế, tôi vào chưa đến nửa năm đã bị hạ t.h.u.ố.c ba lần, bị tráo thẻ phòng năm lần.
Ý chí của tôi khá tốt, mỗi lần đều may mắn thoát được.
Nhưng lần thứ sáu, công ty đổi t.h.u.ố.c ức chế của tôi thành t.h.u.ố.c kích dục, trực tiếp nh/ốt tôi đang trong kỳ nh.ạy cả.m vào phòng suite tầng thượng.
Lần đó, tôi tưởng mình tiêu đời rồi.
Nhưng người bước vào phòng tổng thống đêm đó… là Bùi Hành.
7
Bùi Hành vừa tiếp quản công ty, đã có người đem kẻ th/ù không đội trời chung ngày xưa là tôi đưa vào phòng hắn, mặc cho hắn muốn làm gì thì làm.
Nhưng Bùi Hành không nhân cơ hội s/ỉ nh/ục tôi.
Sắc mặt hắn cực kỳ âm trầm, chỉ bế tôi đang quần áo xộc xệch lên, đưa thẳng đến bệ/nh viện.
Sau đó hắn còn thu m/ua công ty tôi đang ký hợp đồng, xử lý ông chủ đã nhiều lần muốn ép tôi làm trai bao.
Chương 41: Ác chiến với đại linh
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook