Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
19.
Hai ngày sau, Thời Yến trở lại trường học.
Cùng lúc đó, tin đồn về việc tôi và Thời Yến đang quen nhau lan truyền đến chóng mặt khắp cả trường.
Đủ mọi loại lời đồn thổi, những lời lẽ bẩn thỉu thô tục khó mà lọt mắt được tung ra.
Trong lớp học, tất cả mọi người đều ném những ánh nhìn khác thường về phía tôi và Thời Yến.
Nể sợ thân phận của Thời Yến, bọn họ chỉ dám xì xào bàn tán to nhỏ với nhau.
Tống Chiêu đứng phắt dậy, nhìn Thời Yến bằng ánh mắt khiêu khích: "Thời Yến, cậu có dám thừa nhận chuyện cậu và Sở Hà đang quen nhau không?"
"Đừng thèm để ý đến cậu ta, cậu ta bị b/ệnh rồi." Tôi kéo tay Thời Yến lại.
Thế nhưng trong thâm tâm lại không thể tránh khỏi có chút e sợ.
Những tổn thương mà miệng lưỡi thế gian mang lại đủ để phá hủy đi một con người.
Tôi sợ Thời Yến không gánh vác nổi mà vứt bỏ lại tôi một mình chơ vơ.
"Không dám."
Giọng điệu của Thời Yến nhẹ bẫng, giống như đang nói về một chuyện cỏn con chẳng hề quan trọng.
Trái tim tôi chợt chìm xuống, nhói lên một trận đ/au đớn âm ỉ.
Tống Chiêu cười khẩy một tiếng: "Nhìn thấy rồi chứ Sở Hà, Thời Yến rốt cuộc cũng chỉ đến thế mà thôi."
Nhưng ngay giây tiếp theo, giọng nói của Thời Yến lại lần nữa vang lên: "Dù sao thì tôi vẫn còn đang theo đuổi Sở Hà, cậu ấy còn chưa gật đầu đồng ý, tôi đâu dám ăn nói xằng bậy chọc cậu ấy nổi gi/ận."
Tôi bàng hoàng ngước nhìn Thời Yến, cậu ấy tinh nghịch nháy mắt với tôi, vô cùng chân thành và phóng khoáng.
Cả căn phòng học trong chớp mắt chìm vào tĩnh lặng không một tiếng động.
Sắc mặt Tống Chiêu lập tức trở nên vô cùng khó coi.
Tất cả mọi người đều dán mắt vào tôi và Thời Yến, tôi có thể nhìn rõ trong những ánh mắt đó không còn chỉ toàn là sự chán gh/ét nữa, mà dường như còn xen lẫn cả sự ngưỡng m/ộ.
Ngưỡng m/ộ tình yêu mà Thời Yến đã trao cho tôi có thể đường đường chính chính, quang minh chính đại mà hiên ngang phơi bày dưới ánh mặt trời.
"Nhận lời cậu ấy đi."
Không biết ai đó đã khởi xướng lên một tiếng hò reo.
Theo ngay sau đó, cả lớp cũng bắt đầu nháo nhào ùa theo: "Nhận lời đi, nhận lời đi, nhận lời cậu ấy đi..."
Đó là những tiếng reo hò chẳng hề mang theo chút á/c ý nào.
Thời Yến đưa tay ra trước mặt tôi, những ngón tay thon dài mở rộng, trong giọng nói mang theo chút cẩn trọng e dè: "Thầy Sở nhỏ ơi, có thể cho tôi một cơ hội được không?"
Ánh mắt của cậu ấy chân thành mà lại vô cùng nóng bỏng.
Tôi cảm thấy mình có thể thử xem sao.
Thế là tôi đặt tay mình lên tay Thời Yến, cất tiếng trả lời: "Được."
Thời Yến siết ch/ặt lấy tay tôi, vui sướng như bắt được báu vật.
Căn phòng học lập tức vỡ òa trong những tiếng reo hò cổ vũ cuồ/ng nhiệt.
Sắc mặt Tống Chiêu đã không thể chỉ dùng hai từ "khó coi" để hình dung nữa, hắn ta hung hăng đ/á văng người bên cạnh, đóng sầm cửa rời khỏi phòng học.
Đúng lúc này, giáo sư dạy toán cao cấp từ bên ngoài bước vào, ông nhíu mày lại: "Ồn ào cái gì đấy, không biết là sắp vào lớp rồi à?"
"Thưa thầy, Thời Yến và Sở Hà thành đôi với nhau rồi, chúng em đang mừng thay cho hai bạn ấy ạ." Có người lên tiếng trả lời.
Giáo sư toán cao cấp bèn hướng mắt nhìn về phía tôi và Thời Yến.
Tôi hơi căng thẳng, dẫu sao thì vị giáo sư này cũng là một người nổi tiếng với sự cứng nhắc cổ hủ, tôi sợ ông ấy sẽ đuổi cổ hai chúng tôi ra ngoài.
Giáo sư toán cao cấp đẩy nhẹ gọng kính, cười tủm tỉm nói: "Tốt lắm, người trẻ tuổi chính là lúc lý tưởng nhất để yêu đương mà, chẳng bù cho tôi, già cả mất rồi."
Khoảnh khắc ấy, bàn tay tôi đan ch/ặt lấy tay Thời Yến, dường như đã có được dũng khí để đương đầu với cả thế giới này.
20.
Gia tộc họ Thời đã gửi thư cảnh cáo của luật sư cho Tống Chiêu, đ.â.m đơn kiện hắn tội tung tin đồn nhảm và phỉ báng.
"Vốn dĩ tôi cũng định tha cho cậu ta rồi, nhưng cậu ta thật sự rất đáng gh/ét. Sở Hà, cậu sẽ không gi/ận chứ." Thời Yến nhìn tôi chằm chằm.
Tôi lắc đầu: "Sẽ không đâu."
Mọi nông nỗi của Tống Chiêu ngày hôm nay đều là do hắn ta gieo gió gặt bão mà thôi.
Nhà họ Tống dù gì cũng có chút m.á.u mặt quen biết, cuối cùng đã giúp Tống Chiêu giành được quyết định miễn truy c/ứu trách nhiệm hình sự.
Còn Tống Chiêu thì bị nhà trường buộc thôi học vì vi phạm đạo đức.
Vào cái ngày cuốn gói rời khỏi trường, Tống Chiêu đã đến tìm tôi.
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook