Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Xe dừng ở ngã tư.
“Họ đều biết…”
“Em không thích anh.”
Tôi quay đầu nhìn vào mắt Kỳ Thành Ngạn.
Nhưng anh không dám nhìn tôi.
“Vì vậy không mời anh.”
“Nếu không…”
“Anh đã thấy lớp trưởng cưỡi xe lăn của em chạy khắp nơi.”
“Ừ.”
“Anh biết.”
Anh nắm vô lăng.
“Anh biết omega của lớp trưởng từng tới thăm em.”
“Lúc đó em đang ngủ.”
“Người ta dặn anh đừng nói.”
Tôi “ồ” một tiếng.
“Nói thật…”
“Kỳ Thành Ngạn.”
Tôi lại nhìn đường phía trước.
Không biết là thở dài hay cảm thán.
“Miệng luôn nói gh/ét anh.”
“Nhưng hình như cũng chưa h/ận tới mức ấy.”
“Chúng ta cũng coi như lớn lên cùng nhau.”
“Nhưng không biết từ lúc nào…”
“Chỉ cần nhìn thấy anh, em sẽ khó chịu toàn thân.”
“Trong bụng có một cơn gi/ận vô cớ.”
“Giống như anh từng làm chuyện gì có lỗi với em.”
“Mỗi lần nhìn thấy anh…”
“Em sẽ theo phản xạ nhíu mày.”
“Nhắm mắt.”
“Chỉ muốn cách anh càng xa càng tốt.”
“Em không hiểu tại sao.”
“Anh hình như cũng chẳng làm gì sai.”
Tôi nghĩ một lát.
Lại sửa:
“Quả thật anh không làm gì sai.”
“Anh luôn tốt với em.”
“Ngoại trừ chuyện kết hôn.”
Lúc này Kỳ Thành Ngạn mới nói:
“Nhưng ngay từ đầu sai…”
“Thì chính là sai.”
Trước đây anh cho rằng mình đối tốt với tôi để tôi thay đổi cách nhìn.
Bây giờ nghĩ lại…
Dường như mỗi chuyện đều mang vị chuộc tội.
Nhưng rốt cuộc tội từ đâu ra?
Tôi nói tiếp:
“Không lâu trước…”
“Bác sĩ nói với em.”
“Có thể cả hai chúng ta đều không sai.”
“Em chỉ có phản ứng chán gh/ét sinh lý với anh.”
“Có lẽ từ năm mười sáu tuổi, sau khi phân hóa thành omega…”
“Em đột nhiên giống một quả dưa hấu bị nhét vào khuôn.”
“Thấy anh phân hóa thành alpha.”
“Lại đính hôn với em.”
“Từ đó em bắt đầu không thích anh.”
“Sau khi phân hóa mới biết…”
“Hóa ra tình yêu của cha mẹ cũng không rộng đến thế.”
“Tình yêu của họ dành cho em…”
“Chỉ nằm trong một cái vỏ.”
“Cái vỏ ấy là thân phận omega.”
“Họ luôn cho rằng omega yếu đuối, bất lực.”
“Chỉ có thể dựa vào người khác để sống.”
“Để khiến em học cách dựa dẫm…”
“Vì thế họ bẻ một cây non thành dây tơ hồng.”
“Bởi vì trên người anh, em nhìn thấy cái bóng của tất cả những gì đã áp bức em.”
“Cơ thể em phản ứng trước cả lý trí, bắt em phải tránh xa nguồn đ/au khổ.”
“Cho dù trước đây chúng ta từng là bạn…”
“Sau này em vẫn gh/ét anh.”
Kỳ Thành Ngạn ngẩng đầu.
Đèn xanh sáng.
Anh nhả phanh.
Xe lại chạy.
Anh như thở dài.
“Hóa ra là vậy.”
Cảm giác áy náy lại dâng lên trong lòng.
Tôi không biết nên nói gì.
Nói xin lỗi vì những năm qua đã lạnh nhạt với anh?
Nhưng những uất ức tôi chịu cũng là thật.
Giáo dục nhiều năm nói với tôi…
Không được làm tổn thương người khác.
Cuộc sống lại nói…
Phải học cách yêu chính mình.
Kỳ Thành Ngạn lại mở miệng.
“A Nhạn.”
“Đừng cắn môi.”
“Nghe anh nói.”
“Cảm ơn em đã nói cho anh biết sự thật.”
“Trước đây anh luôn tưởng…”
“Ở nơi nào đó anh không nhận ra…”
“Anh thật sự đã làm em bị thương.”
“Nên em mới gh/ét anh đến vậy.”
“Bây giờ anh mới biết…”
“Anh chưa từng làm chuyện khiến em đ/au lòng.”
“Không có thì tốt.”
Anh quay mặt.
Vội vàng lau nước mắt.
“Xin lỗi.”
Cuối cùng tôi vẫn nói.
Kỳ Thành Ngạn lại lắc đầu.
Nghẹn ngào cười.
“Không cần.”
“A Nhạn.”
“Chúng ta hòa rồi.”
“Đúng không?”
Anh hiểu.
Người ta không thật sự biến thành quả dưa trong khuôn.
Người sẽ khóc.
Sẽ hét.
Sẽ đ/au.
Quả dưa bị cưỡng ép từ đầu…
Ăn vào sẽ đắng.
Nhưng vẫn bị nếm đến cuối cùng.
Tôi cũng cười.
Giọng không tự chủ mang cảm xúc.
“Ừ.”
“Hòa rồi.”
“Nhị Ngạn.”
Anh đột nhiên sững lại.
Suýt không giữ vững vô lăng.
“Lâu rồi em không gọi anh như vậy.”
Tôi nói:
“Anh cũng lâu rồi không gọi em A Nhạn.”
“Chuyện này…”
“Cũng hòa đi.”
Cứ hòa tới hòa lui…
Hình như chúng tôi đều đang âm thầm đ/âm d/ao vào người đối phương.
Bản thân thấy đ/au.
Nhưng lại không chịu buông tay.
“Nhìn đường.”
“Về trước đi.”
Thật ra…
Nếu là Kỳ Thành Ngạn như thế này…
Có lẽ sống cùng nhau cũng không phải không được.
Nhưng Kỳ Thành Ngạn không đưa tôi về nhà họ Trần.
Anh dừng xe ở một bãi đỗ sáng đèn.
Trên xe tôi hơi buồn ngủ.
Cũng không để ý đã đi ngang nơi nào.
Đợi anh kéo phanh tay…
Tôi mới tỉnh táo một chút.
Nghi ngờ nhìn anh.
Anh nằm trên vô lăng.
Dường như đang chịu đựng điều gì đó.
Im lặng rất lâu.
Kỳ Thành Ngạn ngẩng đôi mắt đỏ lên nhìn tôi.
Hai tay r/un r/ẩy.
Anh cố làm ra vẻ nhẹ nhõm, thở ra một hơi.
Anh hất cằm về phía hộp đựng đồ trước mặt tôi.
“Mở ra xem đi.”
“Anh chuẩn bị bất ngờ cho em.”
Tôi nhìn thấy do dự trong mắt anh.
Cả người cũng bắt đầu bất thường.
Giống như biến thành quả bóng.
Adrenaline trong cơ thể không ngừng bơm căng.
Tôi mở nắp.
Lấy ra một tập tài liệu.
Là thỏa thuận ly hôn.
Lật tới cuối…
Kỳ Thành Ngạn đã ký.
Lồng ngựk tôi phập phồng dữ dội.
Tôi hỏi:
“Đây là gì?”
Tôi như ngây ra.
Kỳ Thành Ngạn liền nói:
“Tự do em muốn.”
“A Nhạn.”
“Ngay phía trên là sân bay.”
“Anh m/ua cho em vé máy bay nửa tiếng sau.”
“Hạ cánh sẽ tới quê bà nội.”
“Trước khi mất…”
“Bà để lại cho em một ngôi nhà.”
“Thư nhà biết gửi về đâu…”
“Nhạn về bên thành Lạc Dương.”
“A Nhạn.”
“Em từng nói.”
“Em phải nhớ về nhà.”
Tôi ôm tài liệu.
Vừa khóc vừa cười.
Tại sao những ngày này nước mắt cứ không ngừng?
“Mẹ em…”
“Họ sẽ không đồng ý.”
“Anh biết mà.”
“Em yêu họ.”
“Yêu đến quá đ/au khổ.”
“Nếu thật sự mặc kệ họ rồi trực tiếp ly hôn…”
“Chỉ khiến mọi chuyện càng gà bay chó sủa.”
Kỳ Thành Ngạn lấy điện thoại trên bảng điều khiển.
Ấn sáng màn hình.
Trên đó là một cuộc gọi đã kéo dài ba mươi phút.
Ghi chú:
“Mẹ vợ.”
Không tắt tiếng.
Ở đầu kia điện thoại…
Chương 6
Chương 7
Chương 6
Chương 6
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook