VƯƠNG VẤN KHÔNG BUÔNG

VƯƠNG VẤN KHÔNG BUÔNG

Chương 4

14/04/2026 14:45

Phụ thân nhấc bổng ta quá đầu, cười sảng khoái, dặn Niệm Niệm phải mau lớn. Huynh trưởng bế ta lên lưng ngựa, nói Niệm Niệm đừng sợ, mọi sự đều có huynh che chở. Thẩm Chiêu Dã đưa cho ta cây tì bà, bảo ta thích gì cứ làm nấy, chẳng cần để ý ánh mắt thế gian. Còn có Tô Cảnh Vân, thuở nhỏ hắn chui qua lỗ ch.ó vào Tướng Quân Phủ, đưa ta đĩa bánh hạt dẻ: "Niệm Niệm ăn mau đi, ngọt lắm!"

Khi ấy Xuân quang thật đẹp. Hoa lê rụng trắng như tuyết.

Nhưng giờ đây, tất cả đều đã rời xa ta rồi...

4.

Trước khi bóng tối hoàn toàn nuốt chửng, ta nghe thấy một tiếng gọi từ nơi rất xa vọng lại.

"Ai đó c/ứu tiểu thư nhà ta với!"

Là Bích Đào, con bé đã lên bờ thành công. Có lẽ con bé có thể c/ứu ta. Hoặc giả, có một mình con bé sống sót cũng là điều tốt.

Trong lúc mê man, ta lại nghe thấy vài thanh âm, nhưng không nghe rõ thực hư.

"Bình Dương quận chúa! Người là thiên kim chi khu, sao có thể..."

"Đồ ng/u! Bùi Niệm mà c.h.ế.t, bản quận chúa chẳng phải là công cốc sao!"

"Ả nha hoàn kia dẫn người tới rồi, giờ tính sao?"

"Để nó trên bờ, chúng ta rút!"

Ta được c/ứu rồi sao? Nhưng ta thấy buồn ngủ quá, đầu óc quay cuồ/ng...

Đến khi tỉnh lại lần nữa, ta nghe thấy giọng nói của Thẩm Chiêu Dã.

"Không c/ứu được nàng ấy, Tô gia các người hãy lấy cái c.h.ế.t mà tạ tội với Bệ hạ!"

Ta mở mắt, tầm nhìn nhòe đi, chỉ thấy một vùng quang ảnh rung động. Có người quỳ dưới đất khóc, có người đang dập đầu, có người r/un r/ẩy.

"Điện hạ tha tội! Tiểu nữ vô tri, tuyệt đối không phải cố ý..." Là giọng của Tô mẫu, khẩn cầu trong tiếng khóc.

"Vô ý?" Giọng nói lạnh lẽo kia bật cười, tiếng cười tẩm đ/ộc, "Tô phu nhân, lệnh ái đẩy người xuống nước rồi quay đầu bỏ chạy, thế gọi là vô ý sao?"

"Niệm Niệm là Gia Hợp quận chúa được đích thân Bệ hạ sắc phong, đặc biệt dặn dò bản vương chăm sóc. Nếu không phải nha hoàn của nàng thoát ra kêu c/ứu, hậu quả các người gánh vác nổi không!"

Là Thẩm Chiêu Dã. Ta chưa bao giờ nghe huynh ấy nói bằng ngữ khí như vậy.

Một Thẩm Chiêu Dã vốn dĩ biếng nhác, lãng t.ử, luôn mang theo nụ cười, nay giọng nói lại như chứa băng đ/á, nện xuống khiến cả gian phòng c.h.ế.t lặng.

"Dung Vương điện hạ!" Tô Cảnh Vân run giọng c/ầu x/in: "Cảnh Nguyệt còn nhỏ dại vô tri, c/ầu x/in Ngài..."

"Nhỏ dại vô tri?" Thẩm Chiêu Dã ngắt lời, "Tô công t.ử, Niệm Niệm chỉ lớn hơn ả một tuổi. Vì sao Niệm Niệm biết xả thân c/ứu người, còn lệnh muội lại có thể trơ mắt nhìn người ta đi vào chỗ c.h.ế.t?"

"Niệm Niệm mà c.h.ế.t, ả phải tuẫn táng theo!"

Tuẫn táng? Ta mới không cần Tô Cảnh Nguyệt tuẫn táng theo ta!

Ta đột nhiên hít vào một hơi thật mạnh, đầu óc phút chốc thanh tỉnh. Ta gần như là bản năng ngồi bật dậy, nôn ra một ngụm nước lớn, nhìn quanh quất, mọi người đều ở đây. Dung Vương huynh ngồi cao trên ghế chủ vị, phía dưới là cả gia đình Tô gia đang quỳ rạp. Tô Cảnh Nguyệt lúc này bị người ta áp giải dưới đất, khóc không thành tiếng.

"Điện hạ! Tiểu thư tỉnh rồi!" Bích Đào mừng phát khóc.

Tiếng bước chân dồn dập. Bức rèm châu bị vén lên th/ô b/ạo.

Thẩm Chiêu Dã xông vào, trên người vẫn mặc bộ cẩm bào màu tím sẫm dự tiệc, cổ áo hơi xộc xệch, rõ ràng là đã hối hả chạy tới đây.

"Niệm Niệm..." Huynh ấy nắm lấy tay ta, lòng bàn tay nóng rực. "Nàng làm ta sợ c.h.ế.t khiếp."

Ta muốn nói, nhưng không thốt ra được chữ nào.

"Đừng sợ, có ta ở đây."

Đột nhiên ta không còn sợ hãi đến thế nữa, nỗi đ/au buồn trong lòng dần bị sự ấm áp lấp đầy. Sau đó huynh ấy quay đầu, nhìn ra gian ngoài, giọng nói lập tức lạnh xuống: "Tô Cảnh Nguyệt tội c.h.ế.t có thể miễn, tội sống khó tha. Lôi ra ngoài, đ.á.n.h trượng ba mươi cái."

"Điện hạ!" Tô Cảnh Vân kinh hãi, "Ba mươi trượng sẽ lấy mạng muội ấy mất!"

"Vậy thì phải xem tạo hóa của ả!" Thẩm Chiêu Dã quay lưng về phía hắn, giọng nói không một chút gợn sóng, "Lúc ả bỏ mặc Niệm Niệm mà chạy, có từng nghĩ Niệm Niệm cũng sẽ mất mạng không! Tô công t.ử nếu thấy xót xa, vậy thì cùng ả chịu ph/ạt đi."

Tô Cảnh Vân cứng đờ người.

Phía gian ngoài vọng lại tiếng khóc thét của Tô Cảnh Nguyệt và tiếng gậy nện vào da thịt trầm đục. Từng tiếng, từng tiếng một, nện vào tim mỗi người.

Thẩm Chiêu Dã dùng y bào bọc c.h.ặ.t lấy ta trong lòng, bế ta rời khỏi Tô phủ. Vòng tay huynh ấy rất ấm, mang theo mùi Long Diên Hương thoang thoảng, khiến ta phút chốc an lòng, không biết từ bao giờ đã tựa đầu vào vai huynh ấy ngủ thiếp đi.

Ngày hôm sau, chuyện ta ngã xuống nước ở Tô gia đồn đại khắp phố lớn ngõ nhỏ.

Có kẻ còn đồn rằng, Gia Hợp quận chúa căn bản không phải ngã nước, mà là trầm hồ t/ự v*n! Bởi vì Tô gia muốn thoái hôn!

Có người nói vị Tô công t.ử tài hoa xuất chúng sao có thể xứng với một kẻ suốt ngày lưu lấp chốn Túy Hồng Lâu như ta?

Cũng có người nói phụ, huynh Gia Hợp quận chúa đều là đại anh hùng, Tô gia b/ắt n/ạt nàng cô đ/ộc một mình ở kinh thành, thật chẳng ra gì!

Lời đồn ngày càng á/c liệt. Cuối cùng đến ngày thứ năm, Thái t.ử điện hạ truyền khẩu dụ của Bệ hạ.

"Bùi gia vì quốc gia mà đổ m.á.u, Trẫm không thể để nữ nhi của họ phải rơi lệ. Hôn ước Tô - Bùi đã định, ắt phải thực hiện lời hứa. Lệnh cho Lễ bộ lập tức chuẩn bị, ba tháng sau cử hành đại hôn."

Và ngày cưới được định vào mùng ba tháng Tư, trùng hợp thay, lại đúng vào ngày đại hôn của Dung Vương huynh và Bình Dương quận chúa.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 14:45
0
14/04/2026 14:45
0
14/04/2026 14:45
0
14/04/2026 14:45
0
14/04/2026 14:45
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu