Bại Tướng

Bại Tướng

Chương 48: Bảo bảo, không được lộn xộn.

15/04/2026 19:26

Tin tức tố của Phó Thời Dục bao phủ lấy cả người Khương Miểu, tựa như một tấm lưới dày không kẽ hở.

Khương Miểu tìm lại được cảm giác an toàn quen thuộc, tinh thần dần dần thả lỏng, cậu an tâm nhắm mắt lại trong vòng tay của Phó Thời Dục.

Kỳ phát tình lần này đến dồn dập hơn mọi khi, chưa kịp để hai người về đến phòng, tin tức tố của Khương Miểu đã tràn ra rất nhiều, ngay cả chiếc áo khoác của Phó Thời Dục che sau gáy cũng không ngăn nổi.

Bản thân Khương Miểu không hề hay biết, cậu chỉ thấy mùi rư/ợu Absinthe đang bao quanh mình lúc này dễ ngửi hơn bất cứ khi nào hết. Dễ ngửi đến mức cậu nhịn không được mà cứ vùi đầu vào người Phó Thời Dục, dùng chóp mũi và môi tìm ki/ếm nơi phát ra mùi hương ấy.

Đáng tiếc là cổ áo sơ mi cứng nhắc vô tình đã cản trở cậu. Khương Miểu cảm thấy bất mãn, liền đưa tay định kéo cổ áo của Phó Thời Dục ra.

"Bảo bảo." Một bàn tay giữ ch/ặt tay cậu lại, "Không được lộn xộn."

Khương Miểu bị buộc phải dừng động tác, nhỏ giọng oán trách: "Tại sao chứ, đáng gh/ét..."

Phó Thời Dục ôm lấy cậu, dùng khuỷu tay nhấn tay nắm cửa. Vào phòng xong, hắn xoay người đóng cửa lại, buông tay cậu ra rồi bảo: "Đây không phải nhà của chúng ta."

"Không phải nhà chúng ta..." Khương Miểu lẩm bẩm lặp lại, cậu ngẩng đầu lên khỏi lồng ng/ực Phó Thời Dục hỏi: "Vậy chúng ta không về nhà sao?"

"Hôm nay muộn quá rồi. Em hiện tại không thích hợp để ra ngoài."

"Ồ." Khương Miểu cúi đầu, dùng bộ n/ão đang không mấy tỉnh táo của mình suy nghĩ một chút: "Vì ở đây có Alpha khác sao?"

"Ừ."

Câu trả lời của Phó Thời Dục làm Khương Miểu gi/ật mình. Đối với một Omega đang trong kỳ phát tình, sự hiện diện của bất kỳ Alpha lạ mặt nào cũng là một mối nguy hiểm.

Khương Miểu dùng sức ôm ch/ặt lấy Phó Thời Dục, nói: "Em không cần Alpha khác đâu."

Phó Thời Dục giải phóng thêm nhiều tin tức tố trấn an, vỗ vỗ lưng Khương Miểu, dỗ dành: "Đừng sợ, tôi ở đây rồi, sẽ không có Alpha nào khác đâu."

Khương Miểu vẫn cảm thấy bất an, càng ra sức vùi mình sâu hơn vào lòng Phó Thời Dục như một chú đà điểu nhát gan. Những kỳ phát tình trước cậu không hề thế này, lần này không biết làm sao nữa, dường như cậu trở nên cực kỳ ỷ lại vào người Alpha bên cạnh.

Phó Thời Dục bế Khương Miểu đặt lên giường, quỳ một gối xuống cởi giày cho cậu.

Cơn nóng đột ngột làm Khương Miểu hoa mắt chóng mặt, nhìn Phó Thời Dục như cách một lớp kính mờ. Thấy hắn cởi xong giày vớ cho mình, cậu dang rộng hai tay bảo: "Quần áo cũng muốn cởi."

Phó Thời Dục đáp: "Cởi cho em."

Khương Miểu lầm bầm: "Phó Thời Dục, emnóng quá đi mất..."

"Cởi quần áo ra sẽ hết nóng ngay."

"Có thể bật điều hòa thấp xuống một chút không, thật sự nóng lắm luôn ấy..."

"Không được, em sẽ bị cảm lạnh đấy."

"Sẽ không đâu, không cảm lạnh đâu mà. Em nóng đến khó chịu rồi, ư..."

Khương Miểu rầm rì đòi Phó Thời Dục bật điều hòa, vừa hừ hừ vừa quậy phá lung tung. Phó Thời Dục đ/è cánh tay cậu lại để l/ột chiếc áo len ra, thân trên không cử động được, cậu chỉ còn cách dùng chân đ/á nhẹ vào eo và chân Phó Thời Dục.

Không biết đ/á trúng chỗ nào, chỉ nghe thấy Phó Thời Dục trầm giọng bảo: "Cẩn thận một chút, đ/á hỏng là không dùng được đâu."

"Dùng cái gì cơ?" Khương Miểu chưa kịp phản ứng, kéo chiếc áo len trên người xuống, ló đầu ra hỏi.

Phó Thời Dục không trả lời. Khương Miểu nhìn xuống vị trí mình vừa đ/á, hình như là đùi của Phó Thời Dục.

Mặt Khương Miểu thoắt cái nóng bừng lên, cũng may cậu đang trong kỳ phát tình nên mặt vốn đã đỏ sẵn, nhìn không ra được. Phó Thời Dục bình tĩnh hỏi: "Quần có cởi luôn không?"

Khương Miểu lắp bắp trả lời: "Không... cởi, à không, có... cởi..."

Phó Thời Dục thở dài, cúi người nắm lấy chân Khương Miểu để giúp cậu cởi quần. Khi những ngón tay của Alpha chạm vào làn da vùng đùi và mông, Khương Miểu như một con cá bị điện gi/ật, nảy b/ắn người lên, k/inh h/oàng thất sắc thốt lên: "A!"

Phó Thời Dục khựng lại, hỏi: "Làm sao vậy?"

Mặt Khương Miểu đỏ gay gắt hơn, cậu cẩn thận rụt chân lại, một cử động nhỏ cũng không dám: "Không, không có gì ạ..."

Phó Thời Dục cởi xong quần của Khương Miểu, bỏ vào giỏ đồ thay cạnh giường. Lúc này Khương Miểu chỉ còn mặc mỗi chiếc quần l/ót và một chiếc áo thun trắng, cậu nhân cơ hội chui tọt vào chăn, quấn mình kín mít.

Phó Thời Dục xoay người lại, thấy Khương Miểu chỉ ló mỗi cái đầu ra thì ngẩn người một chút, hỏi: "Không nóng sao?"

Khương Miểu khẽ lắc đầu.

Phó Thời Dục nói: "Mặt em đỏ quá."

"Em đang kỳ phát tình mà, đương nhiên là mặt đỏ rồi..."

Phó Thời Dục suy nghĩ rồi cúi xuống sờ sờ gò má Khương Miểu. Khương Miểu chớp chớp mắt, cố ý lặp lại lần nữa để che giấu: "Mặt em đỏ là vì kỳ phát tình thôi đấy."

Phó Thời Dục mỉm cười: "Ừ."

Khương Miểu nhỏ giọng: "Chú có thể cho em thêm chút tin tức tố nữa không..."

"Em trốn kỹ trong chăn thế kia, tôi cho tin tức tố kiểu gì?"

"Nhưng mà em... em không mặc quần."

Ánh mắt Phó Thời Dục dời xuống, thản nhiên nói: "Tôi nhìn thấy hết rồi."

"..."

Được rồi. Phó Thời Dục đúng là đã thấy hết rồi.

Khương Miểu chậm chạp chui ra khỏi chăn, mở rộng hai tay hướng về phía Phó Thời Dục. Phó Thời Dục dùng hai tay xốc nách bế cậu lên, cả người cậu liền lọt thỏm vào lòng hắn.

Khương Miểu ôm ch/ặt lấy cổ Phó Thời Dục, chiếc áo thun trắng chỉ vừa đủ che đến thắt lưng, lộ ra phần mông được bao bọc trong lớp vải quần l/ót, tay Phó Thời Dục vừa vặn đỡ lấy nơi đó.

Cùng lúc ấy, một luồng tin tức tố Alpha ôn hòa phóng thích ra, bao quanh lấy Khương Miểu. Cậu tạm thời ngó lơ bàn tay đang đặt trên eo mình, cứ thế vùi đầu vào cổ Phó Thời Dục, tham lam hít hà mùi hương của hắn.

Phó Thời Dục hỏi: "Thấy đỡ hơn chút nào chưa?"

Khương Miểu gật đầu: "Vâng." Một lát sau, cậu nhỏ giọng nói: "Em không thích dùng th/uốc ức chế, hồi trước lúc chưa có chú, mỗi lần đến kỳ phát tình đều khó chịu lắm."

Giọng điệu cậu có chút ủy khuất, vừa giống làm nũng lại vừa giống như đang oán trách Phó Thời Dục sao không xuất hiện sớm hơn.

Phó Thời Dục vuốt ve tóc Khương Miểu, trầm giọng: "Sau này tôi sẽ luôn ở bên em."

Khương Miểu lại ôm ch/ặt thêm một chút, lẩm bẩm: "Lạ thật, kỳ phát tình lần này đầu óc v hình như không bị choáng váng lắm..."

"Như vậy không tốt sao?"

"Emkhông biết... Trước đây đều sẽ chóng mặt, sau đó ngủ rất lâu..."

Phó Thời Dục ngẫm nghĩ rồi nói: "Tôi có tra tư liệu, thấy bảo khi tuyến thể của Omega chưa trưởng thành, triệu chứng rõ ràng nhất của kỳ phát tình chính là buồn ngủ."

Khương Miểu hỏi: "Vậy khi trưởng thành thì sao ạ?"

Phó Thời Dục im lặng một chút, trả lời: "Sẽ nóng lên."

Dù hiện tại đầu óc không tỉnh táo lắm, Khương Miểu vẫn hiểu được ý của Phó Thời Dục.

Kỳ phát tình, nghe tên thôi là đủ hiểu, đương nhiên sẽ "nóng" lên rồi... Hiện tại Khương Miểu chỉ mới dừng lại ở mức ỷ lại vào tin tức tố của Phó Thời Dục, muốn bám lấy hắn, chứ chưa đến mức khát khao được Alpha đ/á/nh dấu, muốn quấn lấy Alpha làm "chuyện ấy" ngày đêm như trong môn sinh lý học thường giảng.

Nghĩ đến đây, làn da Khương Miểu càng thêm nóng bỏng.

Phó Thời Dục ngay sau đó an ủi cậu: “Đừng lo lắng, tạm thời em sẽ không như vậy đâu.”

“Sớm muộn gì cũng có một ngày sẽ thế mà……”

“Khi đó tuyến thể của em đã trưởng thành rồi, có lẽ lúc ấy em sẽ không còn sợ hãi việc bị đ/á/nh dấu nữa.”

“Thật vậy chăng chú?”

“Ừ.”

Khương Miểu nửa tin nửa ngờ ngẩng đầu nhìn Phó Thời Dục. Đôi mắt cậu ướt dầm dề, hàng mi dài và dày trông như một chú nai con ngây thơ. Phó Thời Dục nhìn cậu một lúc rồi hơi cúi người, đặt lên môi cậu một nụ hôn thật nhẹ.

“Bảo bảo.”

Hàng mi Khương Miểu r/un r/ẩy, cậu chớp chớp mắt.

Omega đang trong kỳ phát tình cực kỳ mẫn cảm với tin tức tố, cậu có thể nhận ra sự quyến luyến và mê đắm trong tin tức tố của Phó Thời Dục, ngay cả ánh mắt hắn nhìn cậu cũng trở nên nóng bỏng hơn. Khương Miểu không biết tại sao, suy nghĩ một chút rồi nhỏ giọng hỏi: “Có phải tin tức tố của em ảnh hưởng đến chú không?”

Phó Thời Dục lắc đầu, thấp giọng trả lời: “Không phải vì tin tức tố.”

“Vậy thì vì cái gì ạ?”

“Vì có em ở đây, tôi cảm thấy an lòng.” Phó Thời Dục hôn lên trán Khương Miểu, ôm ch/ặt cậu vào lòng: “Bảo bảo.”

Tim Khương Miểu đ/ập càng nhanh hơn, nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ trấn tĩnh: “Chú gọi em như thế nghe lạ quá……”

“Vậy tôi nên gọi em là gì? Bảo bối, hay Miểu Miểu?”

“Tùy... tùy chú thôi……”

Phó Thời Dục khẽ cười: “Bảo bảo.”

Khương Miểu không thể biết được Phó Thời Dục đã phải dùng bao nhiêu nghị lực để tự kiềm chế mới có thể bình tĩnh trấn an và trò chuyện với cậu như thế này. Cậu vẫn cứ ngỡ mình là quả chuối xanh chẳng chút sức hút nào.

Phó Thời Dục cúi đầu, chóp mũi chạm vào làn da cổ của cậu, thấp giọng nỉ non: “Bảo bảo làm bằng gì mà thơm thế này?”

Khương Miểu hơi co rụt lại một chút, nói: “Là tin tức tố của em đó.”

Phó Thời Dục lại hít hà thêm lần nữa. Tin tức tố trong kỳ phát tình nồng đậm và mê hoặc hơn ngày thường rất nhiều, giống như một chiếc bánh kem mật ong vừa ra lò đặt trước mặt kẻ lang thang đang đói bụng, chẳng có Alpha nào có thể chối từ.

Khương Miểu cảm nhận được d/ục v/ọng của Phó Thời Dục, thận trọng hỏi: “Có phải chú... muốn cắn em không?”

Tay Phó Thời Dục giữ lấy cổ cậu, ngón tay cái nhẹ nhàng mơn trớn vị trí tuyến thể. Sau một hồi lâu, hắn mới trả lời: “Tôi là một Alpha sinh lý bình thường.”

Nói cách khác, hắn muốn.

Kỳ lạ là Khương Miểu không còn cảm thấy sợ hãi như trước nữa, ngược lại trong lòng nảy sinh một loại khát vọng thầm kín. Khi nhận ra sự khát vọng này, chính Khương Miểu cũng tự làm mình h/oảng s/ợ.

Phó Thời Dục hỏi: “Em sợ à?”

Khương Miểu vừa gật đầu vừa lắc đầu. Cậu không biết giải thích sao với hắn rằng cậu không sợ hắn cắn mình, mà cậu đang sợ hãi chính việc mình không hề sợ hãi hắn cắn mình.

Phó Thời Dục hôn lên cổ cậu, trấn an: “Đừng sợ.”

Chân Khương Miểu quấn lấy eo Phó Thời Dục, hai tay bám ch/ặt vào vai hắn như chú gấu Koala treo trên người hắn vậy. Trong căn phòng ngập tràn hương rư/ợu Absinthe và mật đường, Phó Thời Dục hôn cậu, cậu không tự chủ được mà muốn dán ch/ặt vào hắn hơn, đến mức khẽ cọ xát trên người hắn.

Sau vài lần cọ xát, giọng nói của Phó Thời Dục đã nhuốm màu khàn đục: “Bảo bảo, không được lộn xộn.”

Khương Miểu ngoan ngoãn đứng hình không dám nhúc nhích, nhỏ giọng hỏi: “Chúng ta cứ ở lì trong phòng thế này, không cần nói với dì một tiếng sao ạ? Mọi người chắc đang đợi chúng ta xuống ăn tối đúng không?”

Phó Thời Dục nói: “Không sao đâu, Tinh Trác sẽ nhắn lại giúp.”

“Vâng.”

Ôm thêm một lúc, Khương Miểu khẽ gọi: “Chú Phó Thời Dục ơi……”

Phó Thời Dục đáp: “Ơi?”

“Em buồn ngủ rồi.” —— Cuối cùng cậu cũng thấy buồn ngủ như những kỳ phát tình trước, không biết có phải vì vòng tay của Phó Thời Dục quá đỗi an toàn khiến cậu không cầm lòng được mà muốn thiếp đi hay không.

Phó Thời Dục thấp giọng hỏi: “Không thấy khó chịu sao?”

Khương Miểu lắc đầu: “Không khó chịu, chỉ muốn ngủ thôi.”

“Được.”

Phó Thời Dục đặt Khương Miểu trở lại giường, chính mình cũng nằm xuống theo: “Tôi ngủ cùng em.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu