MẸ TÔI VÀ CÔ CON GÁI XÁC SỐNG CỦA BÀ

MẸ TÔI VÀ CÔ CON GÁI XÁC SỐNG CỦA BÀ

Chương 6

14/04/2026 15:26

Có lẽ âm thanh quá thê lương, đến cả đám bạo đồ kia cũng sững lại một giây.Tôi nhân cơ hội gi/ật đ/ứt ngón tay của Mặt S/ẹo.

Hắn gào thét, dẫn người rút lui. Trước khi đi, hắn còn châm một mồi lửa, th/iêu rụi nửa vườn d.ư.ợ.c liệu.

Mẹ tôi cuống cuồ/ng bò đến bên cạnh cụ Chu.

Mặt ông tái nhợt, nhưng vẫn cố gắng giữ lại hơi thở cuối cùng, "Hồng Mai, nghe tôi nói đây!" Bàn tay dính m.á.u của ông mò mẫm lấy ra một cuốn sổ tay từ trong ng/ực, "Hãy đến trại C/ứu Hộ, tìm học trò của tôi là Tần Mật..." Chưa nói dứt câu, tay ông đã rủ xuống.

Mẹ tôi nắm lấy tay ông. Lúc này, bà mới nhận ra cánh tay cụ Chu đã bị hoại tử một mảng lớn.

Thì ra, ông đã bị nhiễm bệ/nh từ lâu.

Bà khóc x/é ruột x/é gan, tôi đứng bên cạnh bối rối không biết làm gì. Chỉ có thể bắt chước dáng vẻ thường ngày của bà, cứng nhắc vỗ vào lưng bà.

Chúng tôi ch/ôn cất cụ Chu ở phía sau vườn th/uốc.

Mẹ tôi cất giữ cẩn thận cái túi vải ông để lại. Bên trong, ngoài cuốn sổ tay rá/ch nát kia, còn có một chiếc túi vải nhỏ đựng đủ loại hạt giống.

Trước khi rời đi, mẹ tôi dập ba cái đầu trước m/ộ cụ Chu. Tôi học theo dáng bà mà dập đầu. Kết quả, dùng sức quá mạnh, làm rá/ch cả mảng da lành còn sót lại trên trán.

Mẹ tôi vừa gi/ận vừa cười, lấy t.h.u.ố.c bột cụ Chu để lại đắp lên cho tôi: "Con gái cưng ngốc của mẹ!"

Không thể ở lại nơi này được nữa, chúng tôi lại tiếp tục đi dọc theo đường cái.

Một buổi tối nọ, đi ngang qua một mảnh đất đã được khai hoang, mẹ tôi dừng lại, lấy túi hạt giống của cụ Chu từ trong bọc ra.

"Con gái cưng à, giúp mẹ trồng t.h.u.ố.c nào!"

Bà đào hố, tôi đặt hạt giống.

Mẹ tôi chỉ lẩm bẩm: "Đây là tâm huyết của cụ Chu."

Gieo xong hạt giống cuối cùng, mẹ tôi phủi đất trên tay, "Đi thôi, con gái cưng, mẹ đưa con đi chữa bệ/nh!"

Tôi ngây ngốc gật đầu, đưa tay ngắt một bông hoa dại cài lên tóc bà.

Mẹ tôi sững lại rất lâu. Nước mắt bà tí tách rơi xuống mảnh đất vừa gieo hạt.

10.

Sắp đến trại C/ứu Hộ thì chúng tôi gặp phải trận mưa bão lớn.

Mẹ tôi sợ nước mưa làm úng những vùng da lành ít ỏi của tôi, bèn bọc tôi trong một lớp tấm nhựa.

Chúng tôi ẩn mình trong một trạm thu phí đường bộ bỏ hoang. Bên trong đã có ba, bốn người lang thang đang trú mưa.

"Chị gái, đây là..." Một ông lão sứt răng chỉ vào tôi, nói nửa chừng rồi ngừng lại.

Mẹ tôi đang vắt nước trên góc áo tôi, không ngẩng đầu lên, "Con gái cưng của tôi, bị bệ/nh ngoài da thôi."

Tôi hợp tác nhe răng cười một cái, lộ ra hàm răng còn đầy đủ hơn cả ông lão. Mấy người kia lập tức co rúm lại vào góc xa nhất.

Mưa rơi suốt cả đêm.

Sáng ra, mẹ tôi phát hiện túi lương thực bị tr/ộm mất, chỉ còn sót lại hai nắm đậu nành rang dính trong đường may.

"Cái lũ mất lương tâm!" bà vừa cạy đậu nành vừa ch/ửi, "Còn đi tr/ộm cả lương thực của mẹ góa con côi!"

Tôi ngồi xổm trên đất, lại thấy đói.

Một con thỏ rừng chạy vụt qua, toàn bộ cơ bắp tôi căng cứng. Nhưng nhìn thấy mẹ, tôi lại dần dần thả lỏng.

Từ khi rời khỏi chỗ cụ Chu, mẹ tôi đã dạy tôi không được ăn sinh vật sống. Tôi phải nghe lời bà.

Cuối cùng, mẹ tôi dùng việc chữa bệ/nh phong thấp cho một người lang thang… Đổi lấy một cái đuôi cá mặn.

Bà đút cho tôi ăn, còn mình chỉ l.i.ế.m lấy chút vị mặn.

"Con gái cưng à, sắp đến nơi rồi." Bà lau miệng.

Đang nói, từ xa vọng lại tiếng cười của trẻ con.

Chúng tôi lần theo tiếng động, phát hiện dấu vết của nơi cư ngụ của con người sau một rừng thông.

Trên tảng đ/á lớn ở cổng, lờ mờ nhận ra mấy chữ trại C/ứu Hộ.

Bên trong hàng rào kẽm gai, có khoảng mười mấy đứa trẻ đang chơi đùa.

"Chào cô, tôi muốn tìm bác sĩ Tần!"

Một phụ nữ tóc ngắn mặc áo blouse trắng chặn chúng tôi lại, "Đây là trại C/ứu Hộ, không tiếp đón người ngoài. Hai người tìm cô ấy làm gì?"

Cô ấy nhìn tôi. Mẹ tôi vội vàng kéo chiếc khẩu trang tự chế của tôi lên cao hơn.

Bà chọc nhẹ vào tôi, "Chữa bệ/nh cho nó. Náo Náo, chào cô đi con!"

Tôi móc trong túi ra bông hoa dại hái trên đường, đưa cho cô ấy.

Cô ấy quan sát tôi kỹ lưỡng, rồi hỏi: "Không cần giấu tôi nữa, cô bé bị c.ắ.n bao lâu rồi?"

Mẹ tôi nhìn chằm chằm vào cô ấy, kéo tôi lùi lại một bước, như thể sẵn sàng bỏ chạy bất cứ lúc nào.

"Còn giữ lại được bao nhiêu hành vi nhân loại?"

"Còn vị giác, biết tự ăn, biết dùng công cụ, biết xách đồ, thỉnh thoảng còn nhớ ra tôi."

Tần Mật quay người: "Đi theo tôi!"

Cô ấy dẫn chúng tôi ra sân sau.

Trong phòng kính đón nắng, có năm đứa trẻ được cách ly riêng.

Chúng có khuôn mặt xanh xám, bàn tay của một cậu bé đã ngả sang màu tím xám của sự hoại tử.

"Đây là những đứa trẻ bị c.ắ.n nhưng chưa hoàn toàn biến đổi." Giọng Tần Mật dịu dàng hơn, "Tôi đang dùng huyết thanh để làm chậm sự khuếch tán của virus."

Cô ấy quay sang tôi: "Con gái chị là một kỳ tích, chúng tôi cần phải quan sát nó."

Mắt mẹ tôi sáng rực lên.

11.

Chúng tôi đã ở lại trại C/ứu Hộ.

Mẹ tôi nói không thể ở không, nên bà nhận việc bếp núc.

Món canh lớn do bà nấu có thể khiến đứa trẻ kén ăn nhất cũng phải l.i.ế.m sạch đĩa.

Còn tôi thì được Tần Mật đưa đi phối hợp nghiên c/ứu.

"Chị gái à, con gái chị nhìn tôi trừng trừng phát sợ. Thả lỏng nào!" Tay Tần Mật cầm ống tiêm rất vững vàng.

Danh sách chương

5 chương
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:26
0
14/04/2026 15:26
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu