Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh đã tắm xong.
Mặc đồ ngủ lụa xám đậm.
Đang tựa đầu giường xem điện thoại.
“Mở quà cho tôi.”
Tôi ném chiếc hộp lên giường rồi bản thân cũng nhào theo.
“Tự mở.”
Giọng anh hơi khàn.
Tôi bĩu môi nhưng vẫn ngoan ngoãn tháo giấy gói.
Bên trong là một chiếc hộp nhung xanh đậm.
Tôi mở ra.
Một cây bút nằm bên trong.
Thân bút có đường nét rất đẹp, cầm khá nặng, ở đỉnh còn khảm một viên đ/á quý xanh thẫm.
“Wow.”
Tôi vừa nhìn đã biết thứ này không hề rẻ.
Hơn nữa lại kín đáo mà sang trọng.
Rất đúng gu Châu Yến.
“Thích không?”
Anh hỏi.
“Thích!”
Tôi gật đầu thật mạnh.
“Bao nhiêu tiền vậy?”
“Cậu thích là được.”
Tôi vui vẻ nghịch một lúc.
Đang định cất thì Châu Yến lại chìa tay.
“Đưa tôi.”
“Làm gì?”
Tôi đưa cây bút qua.
Anh dùng ngón tay nhấn nhẹ vào viền viên đ/á xanh.
“Cạch.”
Một ngăn rất nhỏ từ bên hông bật ra.
Tôi lập tức mở to mắt.
“Ơ?”
Thì ra đây hoàn toàn không phải cây bút bình thường.
Mà là một chiếc hộp được thiết kế thành hình bút.
Châu Yến lấy từ bên trong ra hai chiếc nhẫn bạch kim đơn giản.
Tim tôi đột nhiên đ/ập nhanh.
Anh đặt một chiếc nhẫn trong lòng bàn tay.
“Diệu Diệu.”
“Chúc mừng sinh nhật hai mươi tuổi.”
Anh im lặng một chút.
“Chúng ta đã ở bên nhau rất lâu rồi.”
“Nhưng có vài lời…”
“Tôi luôn cảm thấy phải đợi đến khi cậu thật sự trưởng thành mới có thể nghiêm túc nói.”
Đầu ngón tay anh nhẹ nhàng vuốt những chữ cái được khắc phía trong chiếc nhẫn.
“Bây giờ cậu trưởng thành rồi.”
Châu Yến ngẩng đầu.
Nhìn thẳng vào mắt tôi.
“Thẩm Diệu.”
“Tôi thích cậu.”
“Không phải tình cảm của anh trai với em trai.”
“Mà là kiểu thích muốn ở bên cậu cả đời.”
“Muốn sáng mở mắt nhìn thấy cậu.”
“Tối về nhà cũng nhìn thấy cậu.”
“Muốn những năm sau này vẫn tiếp tục chiều cậu giống như trước giờ.”
Giọng anh càng nói càng thấp.
Nhưng từng chữ lại rõ ràng.
“Cậu có đồng ý…”
“Làm bạn trai tôi không?”
Mũi tôi bỗng cay lên.
Nhưng vẫn cố hung dữ.
“Thừa lời!”
“Nhẫn cũng khắc tên tôi rồi.”
“Anh còn định thu lại chắc?”
Tôi kéo tay anh về phía mình.
“Đeo đi.”
Đường vai vốn căng ch/ặt của Châu Yến cuối cùng cũng thả lỏng.
Anh cầm chiếc nhẫn.
Rất chậm.
Rất cẩn thận.
Đeo vào ngón áp út tay trái của tôi.
Sau đó cúi đầu.
Đôi môi nóng ấm chạm lên chiếc nhẫn.
Rồi chạm lên đầu ngón tay.
Tôi giơ tay lên nhìn.
Chiếc nhẫn dưới ánh đèn phản chiếu một vòng sáng nhỏ.
“Châu Yến.”
“Ừ?”
“Vậy là trói ch/ặt rồi đấy.”
Tôi cố ý nghiêm mặt.
“Sau này đồ ăn vặt của anh.”
“Đồ chơi.”
“Cả tủ mô hình kia.”
“Đều do tôi quản.”
Anh nhìn tôi.
Trong mắt đầy sự dịu dàng.
“Ừ.”
“Đều cho cậu.”
Anh nắm lấy tay tôi.
Mười ngón đan vào nhau.
“Ngay cả tôi…”
“Cũng đã là của cậu từ lâu rồi.”
Khóe môi tôi lập tức cong lên.
Muốn nhịn cũng không được.
“Thế còn được.”
Tôi hừ một tiếng.
Sau đó nắm anh ch/ặt hơn.
“Mệt rồi.”
“Ngủ.”
Giống vô số đêm trước, tôi tự nhiên lăn lên giường, chiếm lấy vị trí gần cửa sổ.
Châu Yến nhìn tôi.
Lại nhìn bàn tay hai người vẫn đang nắm.
Ánh mắt bỗng sâu hơn.
“Diệu Diệu.”
Giọng anh hơi khàn.
Tôi đương nhiên biết anh đang nghĩ gì.
Mặt lập tức nóng lên.
Nhưng vẫn giả vờ bình tĩnh, kéo chăn cao tới mũi.
“Làm gì?”
Nói xong còn cố ý nhích vào trong.
Để lại hơn nửa giường cho anh.
Động tác này tôi đã làm vô số lần.
Nhưng hôm nay lại hoàn toàn khác.
Tim đ/ập giống như muốn nhảy ra ngoài.
Không khí yên tĩnh vài giây.
Cuối cùng nệm bên cạnh cũng lún xuống.
Châu Yến tắt đèn.
Bóng tối phủ xuống.
Hơi thở quen thuộc dần tới gần.
Một cánh tay vòng qua eo tôi.
Khác hoàn toàn những cái ôm trước kia.
Vẫn dịu dàng.
Nhưng lại có thêm một loại cảm giác chiếm hữu rõ ràng đến mức khiến tim người ta run lên.
“Diệu Diệu.”
Anh gọi rất khẽ bên tai.
Hơi thở nóng lướt qua vành tai.
Tôi nhắm mắt.
Cảm nhận nhiệt độ trên người anh.
Sau đó là một nụ hôn cực kỳ nhẹ, cực kỳ trân trọng rơi xuống môi.
Không vội vàng.
Cũng chẳng mãnh liệt.
Giống như người đã chờ quá lâu cuối cùng cũng có thể đường đường chính chính chạm vào thứ mình quý trọng nhất.
Tôi vô thức nắm lấy áo anh.
Châu Yến lại ôm tôi ch/ặt thêm một chút.
Trong bóng tối, tiếng hô hấp của hai người dần hòa vào nhau.
Nhịp tim cũng như từng chút một tìm được cùng một tần số.
Năm chín tuổi, vào khoảnh khắc tôi đưa tay nắm lấy cổ tay cậu bé trốn sau rèm cửa ấy, tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ nắm lấy người ấy suốt cả mười năm.
Càng chưa từng nghĩ—
Cái nắm tay tùy tiện của một đứa trẻ năm ấy lại vô tình kéo Châu Yến ra khỏi thế giới cô đ/ộc của anh.
Mà Châu Yến cũng dùng trọn mười năm sau đó để chứng minh với tôi rằng, một khi anh đã đặt ai vào lòng thì sẽ không dễ dàng buông ra.
Từ cậu bé chỉ biết cố chấp giữ cổ tay tôi, không biết phải nói “đừng đi” bằng cách nào…
Đến người đàn ông hôm nay có thể quỳ một gối trước mặt tôi buộc dây giày, có thể vì tôi mà phá hết nguyên tắc của mình, cũng có thể nghiêm túc đeo chiếc nhẫn vào ngón áp út rồi hỏi tôi có đồng ý ở bên anh cả đời hay không.
Mười năm trước, tôi dẫn anh lén trốn khỏi một buổi tiệc.
Mười năm sau, anh lại đưa tôi bước vào tương lai của hai người.
Và tôi biết, tương lai ấy sẽ rất dài.
Dài đến mức còn có vô số lần tôi tức gi/ận gọi:
“Châu Yến!”
Vô số lần anh bất đắc dĩ đáp:
“Ừ, tôi đây.”
Vô số chai Coca bị anh giấu đi.
Vô số sợi dây giày được anh ngồi xuống buộc lại.
Vô số đêm tôi theo thói quen chui vào lòng anh ngủ.
Còn anh vẫn sẽ giống như mười năm qua, đem tất cả kiên nhẫn và dịu dàng mà mình có đặt vào tay tôi.
Người ngoài nói Châu Yến lạnh lùng bạc tình.
Nhưng tôi chưa từng thấy một Châu Yến như vậy.
Châu Yến của tôi sẽ nhượng bộ.
Sẽ dỗ dành.
Sẽ cúi xuống buộc dây giày.
Sẽ nhớ tôi thích ăn gì, sợ gì, gh/ét gì.
Sẽ vì tôi tránh anh mấy ngày mà mang theo vẻ bất an chạy thẳng tới tận nhà hỏi:
“Diệu Diệu, tôi làm cậu gi/ận sao?”
Và cũng sẽ vào năm tôi hai mươi tuổi, nhìn thẳng vào mắt tôi rồi nói:
“Thẩm Diệu.”
“Tôi muốn ở bên cậu cả đời.”
Cho nên năm chín tuổi, tôi tưởng mình chỉ tùy tiện nhặt được một người bạn nhỏ phía sau rèm cửa.
Mãi đến rất lâu sau mới biết…
Thứ tôi nhặt được là một người sẽ dành cả đời để yêu mình.
Còn bàn tay tôi năm ấy cũng không chỉ nắm lấy cổ tay Châu Yến.
Mà là nắm lấy cả tương lai.
Một tương lai có anh.
Một tương lai mà dù trải qua thêm bao nhiêu năm nữa, Châu Yến vẫn sẽ như suốt mười năm đã qua—
Chỉ vì một mình tôi mà cúi đầu, dịu dàng đến tận cùng.
hết
Chương 16
Chương 6
Chương 6
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook