Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Để khẳng định chủ quyền, anh ấy liên tục lau miệng, gắp thức ăn cho tôi, còn âm thầm liếc cảnh cáo Tống Vũ mấy lần, mong anh ta biết khó mà lui.
Có một chuyện tôi vẫn luôn không biết.
Thật ra trước đây Văn Xuyên từng lén đến trường tìm tôi.
Anh mang theo mấy túi đặc sản quê mà trên thành phố không m/ua được, muốn đến thăm tôi, muốn cho tôi một bất ngờ.
Anh ngồi tàu suốt một ngày một đêm, lại m/ua thêm hai túi lớn đồ ăn vặt con gái thích.
Nhưng vừa tới cổng trường, anh đã nhìn thấy chính Tống Vũ ôm một bó hoa đi phía sau tôi.
Hai người nhìn rất xứng đôi vừa lứa.
Cảnh tượng ấy khiến anh thấy chói mắt vô cùng.
Tim đ/au như bị ai đó sống sờ sờ khoét mất một mảng.
Nỗi chua xót cứ liên tục dâng lên nơi đầu tim, vừa đắng vừa nghẹn.
Cuối cùng anh vẫn không đủ dũng khí bước tới gọi tôi.
Anh đứng thất thần tại chỗ rất lâu, rồi ném hết đồ vào thùng rác, lặng lẽ rời đi.
Lén đến, rồi lại lén đi.
Không một ai hay biết.
Giờ chỉ cần nghĩ tới những năm đại học, cái tên Tống Vũ đó có thể ở bên cạnh tôi, anh lại không kìm được lòng gh/en tị.
Đúng vậy.
Là gh/en tị.
Anh vốn chẳng rộng lượng như vẻ ngoài.
Ban đầu, anh chỉ muốn được ở bên cạnh tôi.
Nhưng lòng người vốn tham lam.
Có rồi sẽ muốn nhiều hơn.
Bây giờ, điều anh muốn chỉ là đ/ộc chiếm tôi.
Anh sẽ dùng mọi cách để đuổi hết những người đó đi.
Thật ra anh cũng không hiền lành như người khác nghĩ.
Hôm Tống Vũ đi vệ sinh, anh còn cố tình đi theo.
Học theo dáng vẻ hung hăng của đám đầu gấu trong làng, anh cảnh cáo:
“Anh và cô ấy đã đăng ký kết hôn rồi, cậu không còn cơ hội đâu.”
“Biết điều thì tránh xa cô ấy ra.”
“Nếu không thì...”
Anh thừa nhận bản thân có phần hèn hạ và u tối.
Nhưng điều khiến anh hối h/ận nhất là lúc đó chỉ cảnh cáo bằng miệng, không đ/ấm cho tên kia vài cú.
Anh thật sự không ngờ đàn ông thành phố lại mặt dày đến vậy.
Nói tới mức đó rồi mà Tống Vũ vẫn chưa từ bỏ ý định với tôi.
Bây giờ còn giả vờ đáng thương hơn cả anh.
Đúng là vô liêm sỉ!
Bàn tay siết ch/ặt đôi đũa đến nổi gân xanh.
Chỉ cần tưởng tượng đến cảnh tôi ở bên người khác, anh đã cảm thấy như không thở nổi.
“Rắc!”
Đôi đũa trong tay bị anh bẻ g/ãy.
Sắc mặt Tống Vũ thay đổi.
Anh ta lập tức đứng dậy, nói có việc gấp rồi rời đi trước.
Mọi người nhìn nhau, không ai dám lên tiếng.
Nhìn cánh tay to khỏe nổi đầy gân của Văn Xuyên, đừng nói là đũa, có khi bát cũng bị anh bóp nát được.
Văn Xuyên nhất thời luống cuống.
“Nguyên Nguyên...”
Anh nhìn tôi đầy tủi thân.
Tôi cố nhịn cười, gọi phục vụ mang cho anh một đôi đũa mới.
Tôi biết những lời trêu chọc của Quý Nhiễm đã bị anh nghe lọt hết vào tai.
Anh tin thật rồi.
Và anh để tâm vô cùng.
Anh sẽ gh/en.
Nhưng anh sẽ không làm mình làm mẩy với tôi.
Anh chỉ tự dằn vặt bản thân.
Tự đấu tranh với chính mình.
Rồi tự dọa mình đến ch*t khiếp.
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 16
Chương 24
Bình luận
Bình luận Facebook