Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tay nghề anh rất tốt, lực vừa phải.
Tôi tựa đầu vào thành bồn tắm, vừa ngâm mình vừa nhắm mắt hưởng thụ.
Gội được một lúc.
Cố Ngôn đột nhiên hỏi: “Dạo này em có phải m/ập lên không?”
Tôi chưa kịp phản ứng, theo bản năng phản bác: “M/ập chỗ nào chứ? Gần đây em cũng đâu có ăn nhiều.”
Tay Cố Ngôn luồn xuống nước, sờ lên bụng tôi: “Bụng m/ập.”
Tim tôi như ngừng đ/ập một giây, bật ngồi dậy.
Cố Ngôn hơi khựng lại, khó hiểu hỏi: “Phản ứng lớn vậy làm gì?”
Tôi chột dạ né tránh ánh mắt anh: “Không có, em không m/ập.”
Cố Ngôn khẽ cười: “Được rồi, em không m/ập là được chứ gì?”
“Qua đây nhanh lên, tôi còn việc chưa làm xong.”
Tôi nuốt nước bọt, ngoan ngoãn tựa lại.
Tắm xong.
Cố Ngôn đi vào phòng sách.
Tôi đứng trước gương.
Nghiêng người nhìn, bụng quả nhiên đã hơi nhô lên.
Cứ thế này.
Sớm muộn gì cũng bị phát hiện.
Tôi lo lắng đi qua đi lại trong phòng.
Bình luận lướt qua.
“Đếm ngược rồi! Ngày mai ba mẹ nhà giàu sẽ phát hiện công mới là con ruột.”
“Nhanh lên đi, tôi muốn xem cảnh công trả th/ù tên pháo hôi này.”
10、
Sau khi nhìn thấy bình luận, tôi càng hoảng hơn.
Đi tới đi lui trong phòng.
Cố Ngôn đẩy cửa vào, thấy tôi đi qua đi lại thì nghiêng đầu: “Em đang gi/ảm c/ân à?”
Tôi dừng lại, tiến sát lại gần anh: “Anh có từng nghĩ mình là thiếu gia thật bị bế nhầm không?”
Cố Ngôn nhướng mày, giơ tay gõ nhẹ lên trán tôi: “Bớt đọc tiểu thuyết lại, ngủ đi.”
Anh tắt đèn, nằm xuống giường.
Tôi nằm bên cạnh anh, trằn trọc mãi không ngủ được.
Cố Ngôn bị tôi làm phiền, tháo bịt mắt ra nhìn tôi: “Không ngủ được?”
Tôi ừ một tiếng.
Cố Ngôn xoay người đ/è lên tôi: “Vậy thì tiêu hao chút thể lực.”
……
Xong việc, tôi nằm trong lòng Cố Ngôn tiếp tục thăm dò: “Nếu có người chiếm lấy đồ của anh, b/ắt n/ạt anh, anh rất gh/ét người đó, nhưng sau này người đó sửa sai rồi, anh sẽ xử lý thế nào?”
Anh nheo mắt: “Gi*t xong rồi làm cho hắn một tang lễ hoành tráng để bù đắp.”
Tôi sợ đến toát mồ hôi lạnh.
Cố Ngôn nhận ra tôi khác thường, cúi đầu nhìn tôi.
“Sao tự nhiên đổ nhiều mồ hôi vậy?”
Tôi không dám nhìn anh, lắc đầu, kéo giãn khoảng cách với anh.
Cố Ngôn khựng lại một giây, vươn tay kéo tôi về.
“Tôi có nói chê em đâu, cách xa vậy làm gì?”
Tôi không nói gì, xoay người quay lưng về phía anh.
Cố Ngôn lại không hài lòng xoay tôi lại: “Giang Bạch, tối nay em bị sao vậy?”
Tôi dứt khoát nhắm mắt: “Em buồn ngủ, muốn ngủ.”
Cố Ngôn muốn nói lại thôi, cuối cùng không hỏi thêm.
Tôi ngủ một giấc đầy bất an.
Lúc tỉnh dậy, Cố Ngôn đã đến công ty.
Tôi không do dự, lập tức bắt đầu thu dọn hành lý.
Trang sức châu báu có giá trị đều nhét hết vào vali.
Tôi đặt đơn ly hôn lên bàn.
Sau đó không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
11、
Tôi vòng vèo đi xuống phía Nam, thuê một căn nhà có vườn trong một thị trấn nhỏ.
Thu dọn hành lý xong, tôi nằm trên ghế dài.
Bình luận lướt qua.
“Cuối cùng cũng đến ngày này, công được ba mẹ nhà giàu nhận lại.”
“Thụ biết tin liền vui vẻ ôm chầm lấy công, hai người ngọt muốn xỉu!”
“Tên pháo hôi chạy cũng nhanh thật, không xem được cảnh công trả th/ù hắn, chê!”
“Sắp tới là tuyến tình cảm ngọt ngào của công và thụ rồi.”
“……”
Vì mải lo chạy trốn.
Không có thời gian nghĩ nhiều.
Giờ rảnh rỗi.
Trong lòng tôi dâng lên một trận chua xót.
Kèm theo đó là cảm giác trống rỗng.
Nhìn căn nhà rộng lớn chỉ có một mình tôi.
Tôi sờ lên bụng mình.
Chỉ mong đứa bé có thể mau ra đời ở bên tôi.
Sáu tháng sau.
Bụng bầu đã rất rõ.
Nhưng vì tôi là omega kém chất lượng.
Bụng bầu nhỏ hơn bình thường, nhìn chỉ như người khác mang th/ai bốn tháng.
Tôi m/ua pheromone an ủi, tuy không thể so với pheromone của Cố Ngôn.
Nhưng cũng còn hơn không.
Hôm đó, tôi m/ua pheromone an ủi xong chuẩn bị về nhà.
Phát hiện cửa bị mở.
Tôi tưởng có tr/ộm, tiện tay cầm một cây gậy gỗ, đi vào trong.
Nhưng vừa bước vào tôi đã thấy không ổn.
Trong nhà tràn ngập mùi chanh xanh và hoa nhài.
Tôi lập tức quay người bỏ chạy.
Cố Ngôn đến trả th/ù tôi rồi!
Chưa chạy được hai bước, tôi bị bế ngang lên.
Ngẩng đầu đối diện với đôi mắt đỏ ngầu của Cố Ngôn.
Trong mắt anh đầy tức gi/ận, như muốn lăng trì tôi vậy.
Đã nửa năm trôi qua.
Anh vẫn tức gi/ận như vậy.
Tôi xong đời rồi.
12、
Ánh mắt Cố Ngôn rơi xuống bụng tôi, khóe miệng cong lên nụ cười méo mó: “Có th/ai rồi?”
“Chúng ta mới chia tay nửa năm, em đã mang th/ai.”
Tôi giãy giụa thoát khỏi lòng Cố Ngôn.
Che bụng lại, cảnh giác nhìn anh: “Em biết em đã làm rất nhiều chuyện x/ấu với anh, nhưng anh không thể tha cho em sao?”
“Đã nửa năm rồi, anh không thể quên đi được sao?”
Cố Ngôn tức đến bật cười: “Giang Bạch, em còn biết mình đã làm nhiều chuyện x/ấu với tôi à?”
“Nếu đã chọn trêu chọc tôi từ đầu, thì phải chịu hậu quả!”
“Cả đời này tôi cũng không quên, cũng sẽ không tha cho em!”
Tôi bị Cố Ngôn dọa đến ngơ ngác.
Anh nhét tôi lên máy bay riêng, đưa tôi trở về.
Nửa đêm trong biệt thự.
Tôi bị Cố Ngôn nh/ốt trong phòng.
Ngồi máy bay gần cả ngày.
Tôi thực sự không chịu nổi.
Vừa đặt lưng đã ngủ.
Trong mơ.
Tôi bỗng thấy hoảng hốt, tỉnh dậy.
Đèn trong phòng đã tắt.
Chỉ có ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào.
Tôi cảm thấy một luồng lạnh thấu xươ/ng.
Quay đầu lại.
Cố Ngôn bất ngờ xuất hiện trong tầm mắt.
Trong bóng tối, anh nhìn chằm chằm vào bụng tôi.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 2: Ma treo cổ áo đỏ
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook