Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Tặc Team
- Nghiễn Chinh
- Chương 8
Chương 8: Biết rồi
Ngày thứ ba, cơn sốt đã hạ.
Tôi đến kiểm tra cho anh lần cuối.
Ống nghe áp lên lồng ng/ực anh, tiếng tim đ/ập truyền qua tai nghe.
Thình, thình, thình.
Có quy luật, trầm ổn.
Nhịp tim bình thường, từ 60 đến 100.
Anh là 63, hơi chậm, đó là nhịp tim của vận động viên.
Anh đột ngột lên tiếng.
"Năm tốt nghiệp đó có một đợt tuyển chọn."
Tay tôi khựng lại.
"Chuyên ngành của em rất phù hợp, đúng không?"
Tôi không nói gì. Tiếng ồn ào trong ống nghe cứ vang lên văng vẳng bên tai.
"Ngày em nói chia tay với anh, anh đã cảm thấy không đúng rồi." Anh nhìn vào mắt tôi, "Khi em nói dối, mắt em sẽ liếc sang trái, chính em cũng không biết đâu."
Tôi không biết.
Chưa từng có ai nói cho tôi biết điều đó.
Anh chỉ thấy tôi nói dối đúng một lần, vậy mà đã ghi nhớ.
"Nhưng anh không biết cụ thể là chuyện gì." Anh nói, "Anh chỉ biết em có chuyện giấu anh. Anh đang đợi em nói cho anh biết."
Ống nghe trượt khỏi lồng ng/ực anh.
Anh bắt lấy nó, nắm ch/ặt trong lòng bàn tay.
Một đầu vẫn còn nối với tai tôi, đầu kia nằm trong lòng bàn tay anh, vỏ kim loại dần dần được hơi ấm từ bàn tay anh làm cho nóng lên.
Tôi gi/ật ống nghe ra.
Tay đang run.
Anh nhìn thấy, nhưng không nói gì.
"Chắc là anh cũng đoán ra rồi, tại sao cứ nhất định phải hỏi."
"Vì anh đang đợi em tự nói với anh." Anh ngừng một chút, "Em làm vậy đều có lý do của em. Không phải anh không hiểu. Anh chỉ muốn đợi em quay về nói cho anh biết."
Tôi cúi đầu nhìn dây ống nghe trong tay, nó rối thành một cục.
Rối rắm như chính năm năm qua vậy.
Cố sức gi/ật hai cái không ra, tôi dứt khoát mặc kệ.
Anh vươn tay lấy ống nghe từ tay tôi, từng vòng từng vòng quấn lại cẩn thận, đặt lên tủ đầu giường.
Động tác rất chậm, hoàn toàn khác với vẻ bất cần thường ngày của anh.
"Anh không gi/ận sao?"
"Gi/ận chứ." Anh đặt ống nghe xong, quay sang nhìn tôi, "Gi/ận vì em không tin anh. Gi/ận vì em nghĩ rằng anh sẽ ngăn cản em. Gi/ận vì em nghĩ rằng anh không gánh vác nổi."
Tôi há miệng.
"Nhưng không vội." Anh nói, "Năm năm cũng đã đợi rồi, anh đợi em từ từ nói."
Tôi gật đầu.
Không nói lời nào.
Khi đẩy cửa bước ra ngoài, ánh sáng bên ngoài làm tôi phải nheo mắt lại.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 27
Chương 12
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook