Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dưới sự dẫn dắt của Thẩm Ký Bạch, thành tích của tôi tiến bộ vượt bậc.
Những lời chế giễu tôi cũng dần biến mất.
Họ kinh ngạc trước sự tiến bộ của tôi, lại càng kinh ngạc hơn khi thấy cậu học sinh nghèo ấy lại chịu để tâm đến tôi.
Họ không hiểu, ăn của người ta thì phải biết nể nang.
Trong suốt một năm qua, tôi đã dùng toàn bộ tiền tiêu vặt để m/ua đồ ăn ngon cho Thẩm Ký Bạch, còn chăm sóc mỗi khi cậu ấy ốm đ/au.
Gương mặt cậu ấy cuối cùng cũng không còn g/ầy gò như trước nữa.
Đến kỳ thi đại học, tôi phát huy vượt mong đợi.
Sau kỳ thi, lớp tổ chức liên hoan. Tôi m/ua một món quà định tặng cậu ấy, coi như lời cảm ơn vì thời gian qua đã giúp tôi tiến bộ.
Thế nhưng cho đến khi buổi tiệc kết thúc, Thẩm Ký Bạch vẫn không hề xuất hiện.
Tôi đang định gọi điện hỏi cậu ấy thì thấy đạn mạc chạy đi/ên cuồ/ng.
[Oa, nam chính đi làm thêm dịp hè tình cờ gặp nữ chính rồi, tuyệt quá đi.]
[Ai hiểu được chứ, nữ chính xinh đẹp quá, nhìn thuận mắt hơn hẳn nữ phụ, làm ơn cho nữ phụ biến mất sớm đi.]
[Đẩy thuyền quá, ngọt quá đi mất, hai người họ sẽ cùng làm thêm để bồi đắp tình cảm cho xem.]
Tôi tắt điện thoại.
Chiếc hộp quà trên tay, bên trong là một đôi giày thể thao. Xem ra không tặng được nữa rồi.
Trước đó tôi cũng từng thăm dò Thẩm Ký Bạch, nói đùa rằng: "Bạn học Thẩm, đã cân nhắc xong chuyện ở bên tôi chưa? Khi nào thì đồng ý lời tỏ tình của tôi đây?"
Thường thì mỗi lúc như vậy, cậu ấy chỉ cúi đầu im lặng.
Không phản hồi, bản thân nó đã là một câu trả lời rồi.
Tôi nhìn vào lịch sử trò chuyện, hôm qua chúng tôi còn đang ước lượng điểm số.
Tôi gửi cho cậu ấy tin nhắn cuối cùng.
[Thẩm Ký Bạch, cảm ơn cậu vì đã giúp đỡ tôi suốt thời gian qua.]
Tiếp đó, tôi chặn cậu ấy.
Dù sao cậu ấy cũng chẳng hề thích tôi.
Cái loại nữ phụ đ/ộc á/c như tôi, tốt nhất đừng làm hòn đ/á cản đường họ nữa thì hơn.
Chương 14
Chương 8
Chương 17
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook