Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiêu Tư Việt im lặng vài giây rồi nói:
"Năm đầu tiên sau khi cậu c/ắt đ/ứt liên lạc với tôi."
"Tôi chưa từng ngủ một giấc trọn vẹn."
"Tôi sợ ba mẹ cậu sẽ đưa cậu chuyển đến thành phố khác."
"Khi đó tôi chỉ là một học sinh cấp ba."
"Tôi sợ mình không đủ năng lực để tìm thấy cậu."
"May mà cậu không đi."
Tôi chợt nhớ tới lời bạn cùng phòng từng nói.
Rằng Tiêu Tư Việt thích tôi.
Bầu không khí bỗng trở nên nặng nề.
Tôi cố đùa cho qua chuyện.
"Tiêu Tư Việt."
"Cậu không phải đang thầm thích tôi đấy chứ?"
Tiêu Tư Việt không phản bác.
Chỉ nhìn tôi thẳng thừng như vậy.
Bị hắn nhìn đến mức hoảng hốt.
Tôi vô thức dịch người ra xa.
Tiêu Tư Việt trực tiếp kéo con gấu bông đang chắn giữa hai người sang một bên.
Sau đó chất vấn:
"Tại sao lại chặn tôi?"
"Chẳng phải chính cậu là người nói không muốn làm anh em với tôi nữa sao?"
"Bởi vì tôi muốn làm người yêu của cậu."
Tiêu Tư Việt chậm rãi tiến lại gần.
Rồi bất ngờ hôn lên môi tôi.
Tôi hoàn toàn không kịp đề phòng.
Đến khi hoàn h/ồn lại.
Hắn đã buông tôi ra rồi.
Mọi người ơi.
Hôn anh em tốt lại có cảm giác tê dại như thế này sao?
"Khương Niên."
"Cậu đúng là khúc gỗ. Người ta tỏ tình cũng không nhận ra."
"C/on m/ẹ nó ai mà nhận ra được chứ? Cậu không biết nói thẳng à?"
"Vậy... Tôi thích cậu. Cậu có thích tôi không?"
"Không thích!"
"Không vội. Ngủ một giấc rồi trả lời tôi cũng được."
Mặc cho tôi ch/ửi thế nào.
Tên s/úc si/nh Tiêu Tư Việt này cũng chẳng có ý định buông tha.
Tôi nóng nảy.
Dùng vết thương trên trán hắn để u/y hi*p.
"Cậu có muốn bị hủy dung không hả?"
"Tất cả những gì tôi có đều là của cậu."
"Trả lời lạc đề rồi! Tỉnh táo lại đi."
"Không tỉnh táo nổi."
"Tiểu Niên. Cậu thử sờ tim mình xem. Thật sự không muốn có tôi sao?"
Nhìn ánh mắt mê đắm của hắn.
Đầu óc tôi bỗng trống rỗng.
Tôi chủ động hôn hắn.
"Tiêu Tư Việt."
"Nghe cho rõ đây."
"Tôi là lần đầu tiên."
"Ông đây tuyệt đối không chịu thiệt."
"Không làm người ở dưới đâu."
"Được, do cậu quyết."
...
Sáng hôm sau thức dậy.
Tôi cảm giác cái eo của mình sắp g/ãy luôn rồi.
Tiêu Tư Việt đúng là loại người nói một đằng làm một nẻo.
Lợi lộc hắn chiếm hết.
Cuối cùng còn quay sang chê thể lực tôi kém.
Sớm muộn gì cũng có một ngày.
Ông đây sẽ khiến hắn khóc.
Để hồi phục sức lực.
Tôi trốn học hai ngày mới quay lại trường.
Lúc đang ăn cơm ở nhà ăn.
Tôi gặp bạn cùng phòng.
Vừa nhìn thấy tôi.
Cậu ta đã vỗ mạnh một cái lên vai.
"Hai ngày nay cậu đi đâu vậy?"
Tôi bị hắn vỗ đến mức suýt đứng không vững.
Đang định quay lại đ/á cho cậu ta một phát.
Thì nhìn thấy Chu Thiên Kỳ đứng phía sau.
Vẫn nụ cười rạng rỡ đầy ánh nắng ấy.
8
"Sao cậu lại dẫn cậu ta tới đây?"
Tôi dùng khẩu hình miệng hỏi bạn cùng phòng.
Cậu ta đáp lại:
"Chẳng phải cậu nói muốn mời người ta ăn cơm sao?"
Ch*t thật.
Sao tôi lại quên chuyện này chứ.
N/ợ ân tình thì phải trả thôi.
"Cậu muốn ăn gì?"
Tôi cười hỏi Chu Thiên Kỳ.
"Cậu chọn đi. Tôi không kén ăn."
Đúng là dễ nuôi thật.
Trong lúc ăn cơm.
Chu Thiên Kỳ vẫn cứ nhìn tôi cười ngây ngô.
Bạn cùng phòng tìm cớ chuồn mất.
Tôi ngồi cũng không yên.
Nhưng lại ngại bỏ đi.
"Gần đây cậu bận lắm à? Sao không nghe điện thoại?"
"Chuyện lần trước... Tôi nghĩ mình cần giải thích với cậu."
Chu Thiên Kỳ cười.
"Tôi biết hết rồi."
"Cậu đừng hiểu lầm."
"Tôi chỉ muốn kết bạn với cậu thôi."
Tôi lập tức thở phào nhẹ nhõm.
"Sao cậu không nói sớm. Làm tôi sợ muốn ch*t."
10
Chương 15
Chương 11
Chương 27
Chương 15
Chương 16
Chương 9
Chương 16
Bình luận
Bình luận Facebook