Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi tên là Lâm Giản.
Là một người thay thế.
Theo Cố Hàn ba năm, giới thượng lưu đều cười nhạo tôi rẻ rúng. Vì tiền mà bỏ cả danh dự.
Họ nói đúng, tôi thật sự chỉ yêu tiền.
Nên khi bạch nguyệt quang của Cố Hàn về nước, tôi chẳng hề đ/au lòng.
Cố Hàn ném cho tôi một tấm séc 10 triệu tệ, giọng nói lạnh lùng:
"Tô Lê đã về, cậu dọn đi đi, đừng để em ấy nhìn thấy cậu mà phiền n/ão."
"Nhưng nếu cậu muốn tôi đến thăm..."
Tôi nhìn dãy số không trên tờ séc, mắt sáng rực.
Lập tức ngắt lời hắn, cúi người chín mươi độ: "Cảm ơn ngài Cố, chúc ngài Cố và Tô thiếu gia bách niên giai lão, sớm sinh quý tử!"
Cười xỉu. Ai còn muốn gặp hắn làm gì nữa?
Bủn xỉn ch*t đi được.
Mấy con chim hoàng yến hay người thay thế khác, theo chủ nhân một năm đã có 10 triệu rồi.
Tôi theo hắn tận ba năm mới được chừng này.
Trong thời gian đó còn nói cái gì mà phải "giữ thân như ngọc" cho bạch nguyệt quang của hắn.
Tôi đành phải ăn chay trường suốt ba năm trời.
Để duy trì hình tượng "Phật tử thanh cao", thậm chí tôi còn không được phép tự mình... giải quyết.
Cố Hàn nhíu mày, tỏ ra không hài lòng với thái độ dứt khoát của tôi.
"Lâm Giản, cậu đừng chơi trò lạt mềm buộc ch/ặt đó với tôi."
"Rời xa tôi, cậu chẳng là gì cả."
Tôi gật đầu lia lịa.
"Ngài nói đúng, tôi đi ngay đây, tuyệt đối không làm chướng mắt ngài."
Ngay chiều hôm đó, tôi cuốn gói ra đi, đi một mạch không thèm ngoảnh đầu lại.
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 13
Chương 15
Chương 23
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook