Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
1.
Cô ta nghĩ mình là người đặc biệt.
Cô ta sắp c.h.ế.t rồi.
Tôi gần như muốn thở dài, rõ ràng mang một dung mạo xinh đẹp, tại sao đầu óc lại ng/u ngốc đến thế?
"Về nhà với em đi." Cô ta nắm lấy tay Boss đầy chân tình, "Em sẽ đưa anh đi..."
Lời còn chưa dứt, âm thanh da thịt x.é to.ạc đã vang lên một cách rõ ràng.
Khoang bụng người phụ nữ bị x/é mở, n/ội tạ/ng vương vãi khắp nơi. Những quái vật ẩn nấp trong bóng tối ùa tới, c.ắ.n x/é cơ thể cô ta.
Cô ta gào lên những tiếng thét t.h.ả.m thiết: "Aaaaaaa! Không!"
Cảnh tượng quả thực quá đẫm m/áu, tôi nhắm mắt lại trong sự không đành lòng, nhưng tiếng chất vấn vẫn xuyên qua đôi tay đang bịt tai mà lọt vào tai tôi.
"Tại sao! Chẳng phải anh yêu tôi sao?"
Tôi nghe thấy Boss bật cười, "Cô nghĩ quái vật sẽ yêu con người thật sao?"
Giọng hắn lạnh lẽo và nhớt nhát. Tôi nghe thấy âm thanh da người cọ xát với m.á.u thịt. Chắc là hắn đã l/ột bỏ lớp da người, để lộ ra diện mạo thật của mình.
Giọng nói của người phụ nữ biến mất, tôi chỉ còn nghe thấy tiếng nhai nuốt chậm rãi, từ tốn. Răng rắc, răng rắc, răng rắc.
Một lát sau, có thứ gì đó chạm nhẹ vào vai tôi.
Tôi mở mắt, trước mặt là một vũng m.á.u thịt, một chiếc xúc tu nhỏ đang cuộn lấy chúng, cố gắng vươn đến trước mặt tôi, phát ra âm thanh lờ mờ không rõ: "Ăn..."
Tôi suýt nôn ọe.
Thấy tôi không có phản ứng, chiếc xúc tu nhỏ dường như có vẻ tổn thương. Boss thấy vậy thì đ/au lòng lắm, hắn nhận lấy khối m.á.u thịt đó, mớm cho cái miệng mọc ở ngang thắt lưng hắn - nếu có thể gọi đó là miệng.
"Tại sao ngươi lại không giống với chúng ta?" Hắn hỏi.
Tôi lắc đầu. Tôi gh/ét ăn thịt người, có lẽ vì tôi trông khá giống con người.
Nhưng thật ra, Boss cũng rất giống con người mà.
Chẳng qua... hắn có hơn tám mươi con mắt và hai cái miệng mà thôi.
2.
"Gần đây sao lại có nhiều kẻ muốn hẹn hò với Boss đến vậy?" Tôi ôm chiếc xúc tu nhỏ hỏi Người Thợ Làm Búp Bê đang thẫn thờ bên cạnh.
"Hỏi tôi ư?" Anh ta chỉ vào mình, gương mặt hoàn hảo không tì vết lộ ra một chút nghi hoặc, "Làm sao tôi biết được?"
"Hả?" Tôi còn ngạc nhiên hơn anh ta, "Anh đẹp trai thế này, chắc chắn có người chơi muốn c/ưa cẩm anh chứ?"
Anh ta nghĩ kỹ một lát, không chắc chắn nói: "Cũng có người chơi thấy tôi, không những không trốn mà còn xông tới sờ soạng tôi..."
"Rồi sao nữa?"
"Rồi tôi biến họ thành búp bê hết rồi."
Anh ta chỉ vào những búp bê vũ hội không ngừng nhảy múa ở đằng xa, trên mặt vẫn là vẻ lãnh đạm như thường lệ: "Theo quy tắc, tôi chỉ có thể g.i.ế.c những người vi phạm quy tắc, nhưng theo Điều khoản thứ Năm bổ sung, trong Quy định quản lý NPC của trò chơi, tôi có thể g.i.ế.c bất kỳ người chơi nào quấy rối t.ì.n.h d.ụ.c tôi."
... Điều khoản bổ sung từ khi nào vậy?
Tôi còn định nói gì đó, thì vai tôi bị vỗ nhẹ. Quay đầu nhìn lại, không ngờ lại là Quý Ngài Cấp Trên thân yêu của tôi.
"Ngươi." Hắn chỉ vào trán tôi: "Đi tìm vài kẻ 'n/ão tàn vì yêu' về làm mồi nhắm cho chúng ta."
Tôi chỉ vào mình, mắt tròn xoe: "Tôi ư?"
Hắn lười cả liếc nhìn tôi, xách cổ áo tôi lên rồi quẳng tôi vào cổng phó bản (khu vực trò chơi) ngay lập tức.
3.
Quyền hạn của Boss rất cao, hắn đã ngụy trang tôi thành người chơi và nhét tôi vào một tổ đội nhỏ.
Trong tổ đội, ngoài tôi ra còn có ba người chơi nữ khác. Sự xuất hiện đột ngột của tôi khiến tất cả đều gi/ật mình.
"Cậu… chào cậu?" Cô gái tóc dài trông rất dịu dàng là người đầu tiên chào hỏi tôi, "Ừm, tôi là Ng/u Lân."
"Chào cậu, tôi... tôi là Vương Tiểu Hồng." Thật ra tôi chẳng có tên, Vương Tiểu Hồng là cái tên tôi bịa ra.
Quả nhiên, lời này vừa thốt ra, một tiếng khịt mũi cười vang lên trong không gian chật hẹp.
"Tôi là Lận Sương, cô ấy là Tô Nhược Nghiên." Người chơi nữ tóc ngắn chỉ vào mình, rồi chỉ vào cô đeo kính bên cạnh, nở một nụ cười: "Tiểu Hồng, đây là lần thứ mấy cậu chơi game này rồi?"
"Lần đầu tiên." Tôi c.ắ.n răng bịa tiếp. Boss chỉ giúp tôi giả mạo thân phận, chứ không cho tôi bất kỳ thiết lập nào, mọi thứ đều phải do tôi ứng biến tại chỗ.
Hắn hoàn toàn không nghĩ đến khả năng tôi sẽ lỡ lời sao?
Vì trên người tôi có vật tín của Boss, trò chơi tự động ghép chúng tôi vào phó bản cũ của tôi, 053.
Phó bản 053, 【Bách Q/uỷ Dạ Hành】Đây là phó bản có tỉ lệ sống sót thấp nhất trong toàn bộ trò chơi, những NPC bên trong, nếu đặt ở phó bản thông thường, cũng đều ở cấp độ Boss. Chưa kể đến Đại Boss.
Nhưng đồng đội của tôi lại không một ai lộ ra vẻ sợ hãi.
Tôi rùng mình: "Các cậu không sợ sao? Tôi nghe nói phó bản 053 chưa có ai sống sót đi ra..."
"Đó là vì họ ng/u ngốc!" Lận Sương vội vàng ngắt lời tôi, trên mặt là sự mất kiên nhẫn rõ ràng: "Đừng đ.á.n.h đồng chúng tôi với những kẻ đó!"
"Nghe nói Người Thợ Làm Búp Bê bên trong đặc biệt là rất đẹp trai." Ng/u Lân, người trước đó tỏ vẻ bình tĩnh tự chủ, cũng không khỏi lộ ra vẻ khao khát: "Tôi nhất định sẽ khiến anh ấy yêu tôi!"
Tôi suýt bật cười. Anh ta sẽ không yêu con người đâu, anh ta chỉ thích búp bê thôi.
"So với Người Thợ Làm Búp Bê, tôi nghĩ Boss tốt hơn một chút." Tô Nhược Nghiên, người luôn im lặng, cúi mi mắt: "Thử thách hơn."
"Nghe nói Boss cũng rất đẹp trai! Nhưng tôi thích anh chàng Học trưởng hay lang thang trong trường học hơn." Lận Sương chớp chớp đôi mắt to tròn, vẻ mặt mơ màng: "Tình yêu học đường, thật lãng mạn làm sao!"
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 13
Chương 7
7
6
Bình luận
Bình luận Facebook