Trễ Một Mùa Hoa Nở

Trễ Một Mùa Hoa Nở

Chương 2

18/07/2026 09:38

Năm tôi học cấp ba, mẹ tôi qu/a đ/ời, cha dượng s ay r ượu đi vào phòng tôi.

Tôi gần như đã dùng hết sức lực của cuộc đời này để chạy thoát, đến giày cũng không kịp mang.

Cha dượng phía sau vẫn tr uy đ uổi không ngừng, đúng lúc đó tôi đã gặp Nguyên Dã.

Tôi cố sức níu lấy tay áo anh ấy c ầu x in anh ấy c/ứu tôi.

Nguyên Dã thường nói mình không phải người tốt, nhưng lúc đó, chính anh ấy đã cầm gậy lên, đ ánh cha dượng tôi một trận, rồi đưa tôi về nhà, vẻ mặt đầy gh/ét bỏ ném cho tôi bộ quần áo của anh ấy, tiện thể đ e d ọa, "Đừng đụng vào bất cứ thứ gì trong căn nhà này, sáng mai khi tôi về, tôi không muốn thấy em nữa." Nói xong anh ấy sập cửa bỏ đi.

Nguyên Dã là cái tên gắn liền với những lời đàm tiếu trên con phố này, một vết mực đen giữa những trang giấy sạch.

Cha anh ấy m ất sớm, mẹ thì bỏ đi với người đàn ông khác, không ai quản anh ấy.

Một mình anh ấy sống như một bụi cỏ bên đường, h oang d ại và ph óng t úng, không ai buộc nổi, khiến tôi như bị hút vào một cơn gió hoang thổi qua mùa hạ khô kh át.

Thế nhưng, chính một đứa trẻ mang đầy những v ết s ẹo như thế, dù khoác lên mình lớp vỏ cứng cỏi và giả vờ t àn nh ẫn, lại là người đầu tiên lặng lẽ chìa tay ra khi tôi gục ngã, dịu dàng như ánh nắng chiều cuối đông, nhợt nhạt nhưng đủ để sưởi ấm.

Lần gặp lại Nguyên Dã sau đó còn thê thảm hơn. Tôi bị cha dượng b/án cho một người đàn ông lạ mặt. Họ cố sức nh ét tôi vào xe.

Khi tôi cố gắng ch ống c ự, tôi nhìn thấy Nguyên Dã ở đầu hẻm.

Chương 2:

Tôi lớn tiếng gọi tên anh ấy. Người ban đầu vẫn thong dong bước đi, hai tay đút túi, bỗng nhiên dồn hết sức lực lao tới...

Mặt và tay Nguyên Dã đầy m áu, nhưng hai người kia cũng chẳng khá hơn là bao, lủi mất trước khi cảnh sát đến.

Nguyên Dã lơ đãng lau vết m áu ở khóe miệng, phủi phủi bụi trên người, rồi nhấc chân bước về nhà.

Đi được hai bước anh ấy như chợt nhớ ra điều gì, Nguyên Dã hơi nghiêng đầu, giọng khàn khàn, "Còn đứng ngây ra đó làm gì, đi thôi!"

Tôi lại được Nguyên Dã đưa về nhà, nhưng anh ấy thay quần áo xong thì biến m ất, tôi còn chưa kịp nói lời cảm ơn.

Đến khi tan học về ngày hôm sau, tôi mới biết cha dượng đã b/án nhà, b/án tất cả những thứ đáng giá rồi biến mất không dấu vết.

Chủ nhà mới tốt bụng cho phép tôi vào dọn dẹp đồ đạc.

Căn phòng của tôi như vừa bị c ướp ph á, quần áo bị vứt ngoài cửa, tủ bị lật tung b ừa b ãi. Nhìn thấy chiếc cúp quý giá nhất của mình bị đ ập v ỡ tan tành, khoảnh khắc đó tôi cảm thấy cuộc đời mình cũng t an ná t.

Cha ruột bỏ rơi tôi, mẹ coi tôi là gánh nặng mà g hét b ỏ, cha dượng ng ược đ ãi tôi.

Tôi không hiểu, tôi đã sống rất cẩn thận rồi, tại sao lại không có nơi nào dung chứa tôi?

Tôi bất giác đi về phía nhà Nguyên Dã giữa gió tuyết. Nguyên Dã mãi đến khuya mới về, còn mang trên người đầy rẫy v ết th ương.

Dường như anh ấy không nhìn thấy tôi, giơ tay định đóng cửa.

Tôi vội vàng giữ ch ặt cửa, lấy hết quyết tâm mở lời, nhưng giọng nói nghẹn ngào, "Em không có nơi nào để đi, Nguyên Dã, em c/ầu x/in anh, cho em ở nhờ một thời gian. Em sẽ giặt quần áo nấu cơm cho anh, em học rất giỏi, sau này lớn lên em sẽ ki/ếm thật nhiều tiền, sau này em nhất định sẽ báo đáp anh, em th ề luôn đấy!"

S ắc mặt Nguyên Dã rất tệ, thậm chí không nhìn tôi một cái mà đóng sầm cửa lại.

Trời thật sự rất lạnh, tôi trốn trong cái đình nhỏ, đắp những thùng giấy nhặt được lên người, nhưng vẫn run lên không ngừng.

Tôi lặng lẽ chờ đợi cái ch ết đến gần, nhưng đột nhiên có tiếng bước chân lại gần.

Tôi ngẩng đầu, trong tầm nhìn mờ ảo xuất hiện một bóng người.

Người đó thật kỳ lạ, tay cầm ô nhưng không mở ra, hơn nữa vẻ mặt anh ấy rất kh ó ch ịu, giọng nói cũng lạnh băng, "Tôi không ăn rau mùi."

Danh sách chương

4 chương
18/07/2026 09:38
0
18/07/2026 09:38
0
18/07/2026 09:38
0
18/07/2026 09:38
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Sau khi dì lấy oán báo ân, tôi quyết định không hiến thận cứu em họ nữa (Toàn văn)

Chương 3

13 phút

Đồng nghiệp nhận thưởng năm nửa tỷ, sếp giấu hôn đưa tôi tờ giấy A4

Chương 3

14 phút

Sau khi bắt chồng thay tã cho con, anh ấy chiến tranh lạnh với tôi ba ngày ba đêm (Toàn văn)

Chương 3

16 phút

Thực tập sinh vu khống tôi cướp suất lên chính thức, nhưng tôi mới là chủ tịch

Chương 3

17 phút

Phát hiện chồng sưu tầm kỷ vật của 'tình đầu quốc dân', tôi quyết định buông tay (Toàn văn)

Chương 3

18 phút

Trễ Một Mùa Hoa Nở

Chương 13

21 phút

Biểu tỷ trà xanh muốn hủy hoại danh tiết, tôi dựa vào bình luận để lật ngược thế cờ

Chương 3

24 phút

Mẹ chồng tôi là cao thủ cung đấu? Nhưng đây đâu phải thời cổ đại!

Chương 3

25 phút
Bình luận
Báo chương xấu