Múa Triệu Hồn

Múa Triệu Hồn

Chương 9

23/03/2026 17:39

Tôi có thể cầm cự đến khi được c/ứu.

Tôi ôm ch/ặt cây nến, chui vào trong tủ quần áo.

Trong tủ kín gió, ở đây tạm thời an toàn.

Chẳng bao lâu sau, bên ngoài vang lên tiếng móng tay cào vào cánh tủ.

Không tìm thấy tôi, thứ bên ngoài lại bắt đầu cười “khúc khích”.

Tiếng cười ấy nửa như nam, nửa như nữ, lúc khóc lúc cười. Nhưng tôi biết rõ…

Đó không còn là giọng của mẹ tôi nữa.

Tôi không biết nó là thứ gì, cũng không hiểu vì sao nó lại nhập vào thân x/á/c mẹ tôi. Tôi chỉ mong Thanh Vân đạo trưởng nhanh chóng tới, đuổi nó ra khỏi người bà.

Dù bà không phải mẹ ruột của tôi…

Nhưng từ nhỏ bà đã coi tôi như con ruột, đối xử với tôi rất tốt.

Vì tôi, bà cũng không tái hôn.

Mẹ ruột tôi mất vì khó sinh khi sinh tôi ra.

Dì Lan là vợ thứ hai của bố tôi. Nhưng bà vừa kết hôn với bố tôi không lâu thì ông gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời.

Từ nhỏ tôi và dì Lan đã nương tựa vào nhau mà sống.

Bà tuy có lúc nghiêm khắc, nhưng vẫn luôn là một người mẹ có trách nhiệm.

Hồi bé tôi gọi bà là dì Lan…

Nhưng không biết từ lúc nào, tôi đã gọi bà là mẹ.

Chuyện bà muốn lấy mạng tôi…

Tôi không thể nào tin được.

Chắc chắn bà đã bị thứ tà quái nào đó nhập vào.

Thấy tôi không chịu ra ngoài.

Thứ bên ngoài lại bắt chước giọng của dì Lan.

Những đầu ngón tay lướt nhẹ trên cánh tủ, giọng nói dịu dàng vang lên:

“Sinh Sinh, con ra đây đi… Sinh Sinh, con ra đây đi… Con đang ở đâu vậy?”

“Mẹ nấu sườn xào chua ngọt con thích nhất rồi, con ra ăn một miếng được không?”

Tôi biết nó đang dụ dỗ tôi.

Tôi ôm ch/ặt cây nến, không lên tiếng.

Ánh nến tạo thành một lớp bảo vệ, nó không thể đến gần, cũng không biết tôi đang ở đâu.

Tôi nín thở, co mình ở góc sâu nhất trong tủ.

Tôi không dám lấy điện thoại ra.

Ánh sáng từ điện thoại… có thể khiến nó phát hiện ra vị trí của tôi.

Một cây nến đỏ ch/áy được khoảng bốn mươi phút.

Tôi nhìn cây nến trong tay ngày một ngắn lại.

Trong lòng bắt đầu hoảng lo/ạn.

Đã mười một giờ năm mươi.

Nếu nến tắt mà Thanh Vân đạo trưởng vẫn chưa tới…

Thì tôi chắc chắn sẽ ch*t.

Nhưng tôi không còn cách nào khác.

Tôi chỉ có thể đặt hết hy vọng vào hắn.

“Đến đi… mau đến đi… sao còn chưa tới…”

Tôi lẩm bẩm cầu khấn trong lòng.

Không biết đã trôi qua bao lâu…

Tôi cảm thấy bên ngoài tủ đã không còn động tĩnh.

Tôi nghiêng tai, áp sát vào cánh tủ nghe thêm một lúc.

Xung quanh yên tĩnh đến đ/áng s/ợ. Ngoài tiếng tim tôi đ/ập dồn dập ra, thì không còn nghe thấy tiếng gì khác nữa.

Hay là… không tìm được tôi trong phòng, thứ đó đã đi chỗ khác rồi?

Không kịp nghĩ nhiều.

Tôi vội lôi điện thoại ra, muốn xem Thanh Vân đạo trưởng còn cách tôi bao xa.

Nhưng vừa bật sáng màn hình...

Một khuôn mặt trắng bệch liền hiện ra ngay trước mắt tôi.

Thứ đứng trước mặt tôi mang gương mặt của dì Lan…

Nhưng trong mắt bà không còn tròng trắng, chỉ còn một con ngươi đen kịt chiếm trọn cả hốc mắt.

Son môi lem ra ngoài, nụ cười méo mó đến rợn người.

Cổ bà kéo dài ngoằng, ghé sát bên cạnh tôi, cùng nhìn vào màn hình điện thoại.

Bà cất giọng:

“Hóa ra con trốn ở đây.”

Rồi lại nói:

“Con không ngoan đâu.”

Ngay lúc đó...

Cây nến trong tay tôi…

Tắt lịm đi.

Danh sách chương

5 chương
23/03/2026 17:39
0
23/03/2026 17:39
0
23/03/2026 17:39
0
23/03/2026 17:39
0
23/03/2026 17:39
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu