Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước khi vào cung, ta ghé qua hiệu sách ở phía nam thành.
Từ khi ta vào Lương phủ năm tám tuổi, dưỡng mẫu là người luôn chăm sóc ta.
Những năm gần đây bà sống ở trang trại phía nam của Lương gia, sức khỏe không tốt.
Lương gia cho bà chỗ ở.
Nhưng tiền th/uốc thang thì ta phải tự nghĩ cách.
Ngoài việc làm giúp Lương Hoài Cẩn, ta còn chép sách cho chưởng quầy Đào.
Một cuộn ba trăm văn.
Vừa vào cửa, đã nghe thấy chưởng quầy Đào đang cãi nhau với người ta.
“Mười hai lượng!”
“Thiếu một văn cũng không b/án!”
Một nam nhân vận huyền y đang đứng trước quầy.
Vai rộng chân dài.
Bên hông đeo đ/ao.
“Một cuốn sách, mười hai lượng?”
Chưởng quầy Đào tức đến mức râu cũng muốn dựng đứng lên.
“Này bản là từ triều trước đấy!”
Nam nhân cúi đầu lật một trang.
Khi ta đi ngang qua liền liếc nhìn một cái.
Không nhịn được mà lên tiếng.
“Giả đấy.”
Trong phòng bỗng chốc im bặt.
Chưởng quầy Đào chậm rãi quay đầu lại.
“Lương, Thanh, Từ.”
Ta lùi lại phía sau.
“Ngài nghe ta giải thích trước đã.”
“Cút!”
Chổi lông gà đã được cầm lên rồi.
Ta xoay người bỏ chạy.
Chạy được nửa con phố, ngoảnh đầu lại nhìn.
Nam nhân huyền y kia vẫn đang đi theo.
“Ngươi đi theo ta làm gì?”
Hắn giơ cuốn sách lên.
“Ngươi nói nó là giả.”
“Vốn dĩ nó là giả mà.”
“Đền cho ta một cuốn.”
Ta suýt chút nữa tức đến bật cười.
“Cũng đâu phải ta b/án cho ngươi.”
“Nhưng ngươi khiến ta biết nó là giả.”
“Vậy thì sao?”
“Vốn dĩ ta còn có thể tự lừa mình.”
Ta thế mà lại không có lời nào để đáp lại.
Cuối cùng đành chỉ vào cuốn sách.
“Tây Hà Lục triều trước dùng giấy Trừng Tâm.”
“Cuốn này trong giấy có sợi tre, nhiều nhất cũng chỉ mười năm.”
Phụ thân ta lúc sinh thời từng làm chủ bộ vận chuyển quân lương.
Thuở nhỏ từng dạy ta văn thư thương mại Tây Hà, cũng dạy ta cách xem sổ sách cũ.
Trong nhà ta quả thực có một cuốn 《Tây Hà Lục》 thật.
Nam nhân hỏi:
“B/án không?”
“Không b/án.”
“Cho mượn?”
“Không cho mượn.”
Sắc mặt hắn lập tức lạnh đi.
Trong lòng ta thót một cái.
Khoảnh khắc tiếp theo, hắn lại hỏi:
“Vậy làm thế nào mới cho mượn?”
Cái gương mặt khó chọc này.
Vậy mà lại hỏi một cách có chút ủy khuất.
Ta không nhịn được nữa.
“Đợi ta đọc xong.”
“Bao lâu?”
“Nửa năm.”
“Một cuốn sách đọc nửa năm?”
“Ta đọc chậm.”
“Chậm bao nhiêu?”
“Một ngày ba trang.”
Hắn nhìn chằm chằm vào ta.
“Ngươi lừa ai đấy?”
Tim ta vô cớ đ/ập mạnh một cái.
Giọng nói này có chút quen tai.
Không thể nào.
Kỳ Chiếu Dã hôm nay đáng lẽ phải vào thẳng cung.
Ta xoay người định đi.
Cổ tay bị giữ lại.
Ta phản ứng rất mạnh, hung hăng hất ra.
Tay áo trượt lên.
Vết s/ẹo cũ nơi cổ tay lộ ra.
Ánh mắt nam nhân dừng lại một chút.
Ta vội vàng che lại.
“Còn việc gì sao?”
Hắn lắc đầu.
Ta đi ra rất xa.
Phía sau bỗng truyền tới một câu.
“Ngươi tên gì?”
“Lương Thanh Từ.”
Ta không ngoảnh lại.
Hắn thấp giọng lặp lại một lần.
“Cát Từ.”
Lần này thì càng giống hơn.
Bước chân ta khựng lại nửa nhịp.
Nhưng vẫn không dám ngoảnh đầu.
Đợi tới cổng cung, Lương Hoài Cẩn đã đen mặt.
“Ngươi đi đâu đấy?”
“Đi lấy tiền.”
“Lát nữa nếu Chiếu Dã có hỏi về ba năm qua—”
Lời chưa nói hết.
Ngoài cửa quan đột nhiên im lặng.
Ta xoay người lại.
Người mặc triều phục màu đen đang dọc theo bậc thang dài đi tới.
Bên hông không đeo đ/ao.
Đầu tóc cũng vấn rất gọn gàng.
Nhưng gương mặt đó.
Một canh giờ trước ta mới nhìn thấy.
Câu đầu tiên trong đầu ta là.
Tiêu rồi.
Thật sự là hắn.
Câu thứ hai là.
Ban nãy ta còn lừa hắn rằng mình một ngày chỉ đọc ba trang.
Câu thứ ba là.
Tại sao hôm nay hắn lại tới hiệu sách mà ta luôn nhắc trong thư?
Kỳ Chiếu Dã đi tới trước mặt chúng ta.
Ánh mắt đầu tiên rơi vào người ta.
Rất ngắn.
Ngắn tới mức như thể ta nhìn nhầm.
Sau đó mới nhìn sang Lương Hoài Cẩn.
“Lâu rồi không gặp.”
Lương Hoài Cẩn mỉm cười.
“Chiếu Dã.”
Ta đứng sau lưng hắn.
Không dám ngẩng đầu lên lần nữa.
Chương 10
Chương 10
Chương 11
Chương 12
Chương 11
Chương 11
Chương 11
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook